Pages

Saturday, April 06, 2013

"Nóng" với "Trà chanh mát lạnh"

 (MT 1089 - 5/4/2013)

“Người người trà chanh, nhà nhà trà chanh” có lẽ là câu nói phù hợp nhất dành cho teen Sài Gòn hiện nay.
Chỉ với 8.000 đồng, bạn đã có một chỗ ngồi thoáng mát cùng với li trà chanh mát lạnh để cùng bạn bè “chém gió”. Nhưng mấy ai biết rằng, nhiều người trong chúng ta đang có nguy cơ uống phải loại trà chanh “hóa học”, trà chanh “thần chết” với giá trị thực chỉ bằng 1 phần 50 giá bán?
10 phút pha một xô trà chanh
Một buổi trưa nóng, chúng tớ rủ nhau ra quán trà chanh lề đường ở bờ kênh Nhiêu Lộc (Q.8, TP.HCM). Sau khi uống một ngụm, bạn nữ đi trong nhóm (người được bọn tớ đặt biệt danh là “đầu bếp teen” vì khả năng chế biến ẩm thực tốt nhất nhóm) tỏ vẻ nghi ngờ: “Trà chanh gì mà ngọt thế?”, tụi tớ nhún vai: “Trời, bà khó tính quá, ngọt như thế này là vừa uống rồi, chua quá mất ngon! ”.
"Nước cốt chanh" đang được bày bán ở chợ Kim Biên 
Cô nàng vẫn nhăn trán: “Nếu có chanh thì phải có vị đăng đắng, và cả tép chanh còn sót lại nữa. Li trà chanh này ngọt ngào và trong vắt đến bất ngờ!”. Sự nghi ngờ rồi cũng qua nhanh vì chúng tớ thấy những thực khách teen đều thưởng thức trà chanh ngon lành. Chỉ có cô bạn vẫn “giữ nguyên quan điểm”, bỏ dở cả li. Cũng vẫn là thói quen đi trà chanh như mọi khi, cuối tuần vừa rồi, hai đứa ghé qua một quán trà chanh lề đường trên đường Lê Văn Sỹ (Q.3, TP.HCM). Chúng tớ bước vào đúng lúc xô trà chanh to mà chủ quán pha sẵn đã hết. Như để giữ khách, bạn chủ quán trạc tuổi bọn tớ sốt sắng: “Chờ chút xíu mình pha cái khác liền cho hai bạn!”. Chưa đầy 10 phút sau, bọn tớ đã được phục vụ 2 li trà chanh “mát lạnh, thơm ngon” như quảng cáo.
Giật mình nhìn lại khu vực pha chế của chủ quán, chúng tớ thấy như có phép thần: xô trà chanh đã đầy nước. Trên bàn không có vỏ chanh cũng không có bã trà. Bốn con mắt tập trung quan sát thì phát hiện một bịch bột màu trắng và một chai nước có màu vàng như nước rửa chén để trên bàn.
Hai đứa giật thót người nhớ lại mấy lời bàn tán râm ran trên các diễn đàn về một loại bột “siêu lợi nhuận” dùng để pha trà chanh đang được bày bán ở chợ Kim Biên. Máu tò mò nổi lên, hai đứa quyết định “tận mục sở thị”.
2 nguyên liệu chính sản xuất ra trà chanh tại quán trà chanh trên đường Lê Văn Sĩ 
100ml hóa chất giá 25.000 đồng pha được 1.000 li trà chanh!
Bước chân vào khu vực chợ Kim Biên (Q.5, TP. HCM), chúng tớ như bị hoa mắt giữa đủ loại hóa chất được bày bán công khai. Vừanghe tụi tớ nói đang tìm mua nguyên liệu về bán trà chanh, chị chủ sạp đầu chợ chỉ ngay đến một sạp hàng có anh thanh niên đang cởi trần, mặc độc một chiếc quần cụt đang hì hục xúc từng xẻng bột vào bao nilon.
Mồ hôi chảy tỏng tỏng lên đống bột đổ vung vãi trên vỉa hè. Tụi tớ hỏi thăm thì được anh giải thích: “Đây là bột tạo chua, 35.000 đồng một kí. 1 muỗng bột này pha vào xô 10 lít là chua như nước cốt chanh và ngọt sẵn, khỏi bỏ đường luôn”. Thấy chúng tớ lơ ngơ, anh chủ sạp củng cố niềm tin: “Dạo gần đây nhiều bạn sinh viên tới mua về bán trà chanh lắm, nhưng bột này không có mùi, bọn em phải vào trong mua thêm chất tạo mùi nữa”. Nói xong anh thanh niên chỉ tay vào sạp hàng bên trong, không quên kèm theo lời quảng cáo hấp dẫn: “100ml hương chanh giá có 25.000 mà pha được 1.000 li trà chanh lận đó!”.
Đúng như lời quảng cáo, tớ vừa hỏi hóa chất tạo mùi chanh, chị chủ quán đã móc ra một chai nhựa màu trắng trơn ghi chữ “HƯƠNG CHANH” viết tay bằng bút lông lên trên. Khi tớ mở nắp ngửi thử và nhăn mặt vì mùi hắc xộc vào mũi, chị vui vẻ giải thích: “Cái này là hóa chất có gốc axit đậm đặc nên mới hắc như vậy, mỗi lần pha một ca nước em chỉ cần cho 1 giọt là thơm lừng luôn, để lâu mấy cũng không mất mùi”.
Bột trà chanh đang được xúc vào bịch ở chợ Kim Biên. 
Xoay xoay can nhựa, không có bất cứ thông tin gì về thành phần, hướng dẫn sử dụng ngoài nhãn mác tiếng Việt ghi tên một công ti nào đó nhưng lại không hề in số điện thoại hay địa chỉ liên lạc(?!). Khi bọn tớ hỏi thì chị chủ cửa hàng nhanh nhảu: ”Đây là hàng nhập của Trung Quốc đó em”(?!). Thấy vẻ mặt e ngại của tớ, chị vội trấn an: “Yên tâm đi, ngày nào sạp chị cũng bán ra cả chục lít cho mấy bạn mở quán, uống quá trời mà có ai bị gì đâu!”.
Chúng tớ chưa kịp hoàn hồn chị còn “bồi” thêm: Có bột trộn trà chanh trộn sẵn luôn, nhưng phải đặt trước 2 ngày mới có. Giá cũng rẻ chỉ 110 ngàn 1 kí đủ cho em bán cả mấy tháng. Trước khi đi, chị còn không quên trao đổi số điện thoại với bọn tớ để thuận tiện cho việc làm ăn lâu dài.
Trên đường về nhà, những quán trà chanh lại tấp nập thực khách teen, hình ảnh đó khiến tụi tớ muốn kể lại hành trình nhận diện “thần chết” sáng nay. Hi vọng câu chuyện nhỏ của tụi tớ sẽ là một lời cảnh báo cho teen trước khi ghé chân vào một quán trà chanh vỉa hè. Nhớ là chỉ được uống khi chắc chắn quán đó đang bán trà thật và chanh thật, teen nhé!
MINH ĐỨC (SV ĐH Kinh Tế TP.HCM)
ĐẠI SƠN (SV ĐH Marketing TP.HCM) 

No comments:

Post a Comment