Pages

Showing posts with label Ngoại ngữ. Show all posts
Showing posts with label Ngoại ngữ. Show all posts

Wednesday, August 21, 2013

How to Learn English

English is the most general language for the international business world. People who are not native English speakers must immerse themselves in English-speaking environments if they want to speak English well and be successful.

Steps

  1. 1
    Learn the basic reading and listening abilities of English.

  2. 2
    Spend at least one hour everyday listening to news or discussion programs such as NPR (National Public Radio) news or BBC (British Broadcasting Corporation; the World Service or Radio Four are best) news. It's hard to understand what they are saying when you first begin to listen to them, but gradually you'll get used to the speed and tone. Then you can get a brief idea of what they are talking about, although you can't get the detail. You don't need to listen to the radio for an whole hour at once. It's best to spend twenty or thirty minutes on listening separately.

  3. 3
    Spend more than three hours every day on reading English news or articles. Reading builds up your vocabulary, idioms, phrases, and the concepts of English structures. If you do enough reading, it will save you a lot of time since you will not need to spend more time on building your vocabulary or grammar. Read out loud when you do your reading so that you can improve your pronunciation at the same time.

  4. 4
    Learn the phonetic alphabet (pronunciation symbols). This can help you pronounce correctly, and it's necessary to speak with the correct tone if you want to make some friends with native English speakers. This is a big deal for non-native English speakers.

  5. 5
    Make some pen pals and write them at least once everyday. The best way to improve your writing is to practice writing as much as you can. The more you write the more you know how to use what you've learned from reading and listening.

  6. 6
    Make friends with native-English speakers. This is the most difficult task because of the difference in culture, but you can't really master English unless you can communicate with a native English speaker fluently. You have to know enough things and have good listening skills if you want to have good conversations with an American or Briton. Remember to ask a lot of questions to keep the conversation going. When someone asks you a question, give more than just the basic information. For example, if someone asks you "Do you like living here?" don't just answer "Yes" or "No," but tell them why, too.

  7. 7
    Watch some English TV. TV is the best and most inexpensive teacher to learn real English. Not only you can learn formal English from news or debate TV programs, but you can also learn everyday English from soap operas and sitcoms. Be careful because too much jargon or too many idioms make your speech ambiguous.

  8. 8
    Try listening to the Radio. Radio is also one of the best and inexpensive English teachers. Because there is no picture, you cannot lip read. You must train your ear to listen.

  9. 9
    Use an English-English dictionary and bring your dictionary wherever you go. If you find some words that you don't know, look them up in your dictionary immediately.

  10. 10
    Use 'Espior Smart English' programs. You get absorbed in the learning English. You will learn English automatically. This program is specially designed for the adolescent mind to learn English for their success in career, social, love & personal lives & influence people

  11. 11
    Use your newly-learned idioms or vocabulary. Once you use the words which you memorized, you will never forget them again.

  12. 12
    Think in English. Getting used to using English all the time will make it easier to listen and react with it.

  13. 13
    Join web groups or clubs where you can post questions freely and discuss the use of grammar.

  14. 14
    Take an ESL (English as a Second Language) class at your local community college (if you live in the USA.) Classes are free! Your tax dollar at work!

  15. 15
    Learn English at a language journey! There are a lot of language schools providing language courses in different languages from all over the world. The sunny weather and high standard of teaching make Malta one of the most popular countries for learning English. There are a lot of language schools in Malta for example Maltalingua. For more information about learning English in Malta and free English exercises, you can visit the Maltalingua Blog


 Tips

  • Don't be shy, practice every time you can with anyone. Don't be worried about not saying the right words. The only way to get better is to practice!
  • Make friends with native English speakers.
  • Learn English by reading, listening, studying, and asking questions; practice what you learn by speaking and writing.
  • Dictation is an excellent way to improve your listening and spelling skills. Have a friend read a few paragraphs from a book or a newspaper. Write down what you think you hear. Compare what you have written with the actual text.
  • If you have your sights set on the US, look for literacy programs in your area -- they are often free, learn a trade and do your best to acquire English-speaking friends. Americans like people with an "I can do it!" attitude. In Britain, a useful skill and some modesty are more the key.
  • Find a native individual who not only speaks English, but can teach it. Learn grammar and vocabulary using visual, auditory and spoken methods. Spiral the cycle and keep it interesting.
  • Learn about the cultures of English-speaking countries.

Warnings

  • Many old British sitcoms use strong (and sometimes ambiguous) accents and dialects.
  • Never stop getting new information in English and keep practicing writing and speaking.
 http://www.wikihow.com/Learn-English

Sunday, June 16, 2013

Nói tiếng Mỹ như người Mỹ nhờ Internet

Học ngoại ngữ đôi khi cũng khó như việc ăn kiêng. Thử thách lớn nhất là làm sao để có thể luôn hứng thú với việc học sau một thời gian nhất định. Đó là lý do ra đời của hàng loạt các trang web dạy tiếng Anh mà nhờ đó, một người Iran có thể nói tiếng Mỹ như người Mỹ.
Học ngoại ngữ khó như ăn kiêng
Mới nhìn vẻ ngoài và phong cách ăn mặc, chúng tôi đều đoán cô gái ngồi cạnh trong quầy sushi không phải là người Mỹ. Nhưng tất cả đều ngạc nhiên khi nghe cô gái nói chuyện bằng một giọng Anh Mỹ rất chuẩn. Thậm chí cô ta còn có cách lên giọng ở cuối câu rất đặc trưng của giới trẻ đến từ California.
Tuy nhiên, sau khi hỏi chuyện, chúng tôi mới biết cô gái  là người Iran và trước đây chỉ nói tiếng Farsi. Cô đến Mỹ từ hai năm trước và bắt đầu sử dụng tiếng Anh kể từ đó. Chúng tôi tò mò hỏi cô đã học tiếng Anh ở trường nào mà có thể nói tốt như vậy?
“Tôi không đến trường,” cô gái trả lời. “Tôi dùng RosettaStone”
Hình ảnh một trang web dạy tiếng Anh với các tính năng hấp dẫn (Ảnh: NYT)
RosettaStone - Phần mềm học tiếng Anh nổi tiếng bậc nhất được bày bán rộng rãi ở các khu mua sắm hay tại sân bay. Tuy nhiên, đây chắc chắn không phải là lựa chọn duy nhất cho những người muốn học ngoại ngữ trên máy tính.
Với sự phát triển tột bậc của công nghệ băng thông rộng, các công ty ngày nay đã cho ra đời nhiều sản phẩm học ngoại ngữ trên mạng bao gồm cả miễn phí lẫn có thu phí. Những chương trình này cho phép người học tương tác trực tiếp với giáo viên bản ngữ ở khắp nơi trên thế giới cũng như truy cập vào các bài học ở bất cứ nơi nào có mạng Internet.
Học ngoại ngữ đôi khi cũng khó khăn như việc ăn kiêng. Thử thách lớn nhất là làm sao để có thể luôn hứng thú với việc học sau một thời gian nhất định.
Để đẩy lùi cảm giác buồn tẻ, các chương trình học ngoại ngữ trên mạng sử dụng các trò chơi như giải ô chữ, video tương tác... để cổ vũ những người học tiến bộ.
Các khóa đào tạo trên mạng có thể là miễn phí, thu phí, hoặc kết hợp cả hai. Đối với loại có thu phí, những chương trình cho người mới bắt đầu thường có giá vào khoảng vài trăm đô hoặc cao hơn. Nghe thì có vẻ là đắt nhưng các công ty này cho rằng cái giá  này tương đối rẻ. Để học tới trình độ tương đương tại các trường ngôn ngữ, học viên thường phải trả học phí cao hơn rất nhiều.
Chất lượng phản hồi quyết định tất cả
Như vậy, nếu đặt vấn đề giá cả sang một bên thì bạn sẽ chọn khóa học như thế nào? Câu trả lời là không có đáp án chung cho tất cả mọi người.
Theo ông Mike Levy, Trưởng khoa Ngôn ngữ học tại Đại học Griffith, Brisbane, Úc thì chất lượng của các phản hồi rất quan trọng.
Vì thế mà các trang web có tương tác thực sự với giáo viên là những trang hoạt động tốt nhất. Điều đó cho thấy máy móc không thể hoàn toàn thay thế con người trong việc giảng dạy ngôn ngữ.
RosettaStone - Phần mềm học ngoại ngữ nổi tiếng nhất hiện nay. Công ty này gần đây đưa ra một bộ sản phẩm có tên là Totale trị giá 1000 đô la tích hợp các chương trình: RosettaCourse – học ngoại ngữ theo các bài học truyền thống; RosettaStudio – nơi mọi người có thể nói chuyện trực tiếp với người bản ngữ thông qua chat hình; RosettaWorld – cộng đồng mạng nơi người học có thể chơi các trò chơi liên quan đến ngôn ngữ.
Hình ảnh trang web Livemocha (Ảnh: NYT)
Tom Adams, Tổng giám đốc công ty này nói: "Chúng tôi cung cấp cho học viên những người bạn qua thư thời hiện đại, thay vì trao đổi thư tay thì họ có thể nói chuyện trực tiếp với nhau qua mạng VOIP.”
RosettaStone sử dụng các công cụ đơn giản để giúp người học tiếp thu kiến thức. Họ dùng những tấm thẻ nhiều màu sắc để người dùng học từ mới, sau đó ghép các từ này lại với nhau để tạo thành câu có nghĩa.
Cách học này “thoát khỏi những câu hỏi khuôn mẫu thông thường và tạo cho người học cảm giác thoải mái như được giải trí với các âm thanh và từ ngữ.”, ông Adams quả quyết.
Một số trang web tham khảo
TellMeMore – đối thủ cạnh tranh lớn nhất của RosettaStone. Lợi thế của TellMeMore là chương trình nhận biết tiếng nói đi kèm với phần mềm học ngoại ngữ. Chương trình này có thể phân tích một đoạn ghi âm của người học và đưa ra biểu đồ phát âm, gợi ý cho người nói những điểm có thể cải thiện để phát âm tốt hơn. Ngoài ra, họ còn có những đoạn video hướng dẫn cách phát âm những âm khó.
Với số  lượng bài học phong phú, hơn 10 nghìn từ vựng, video của người bản ngữ và hơn 40 hoạt động thực hành, TellMeMore tin rằng họ sẽ luôn giữ được hứng thú của người học. Các chương trình học của TellMeMore hiện nay được bán ra dưới dạng đĩa CD, tuy nhiên phiên bản trên mạng sẽ được tung ra vào cuối năm nay cho cả 2 loại máy là Mac và Windows.
Livemocha là trang web học ngoại ngữ trực tuyến đã đi vào hoạt động được 2 năm nay. Người dùng được học miễn phí các bài học cơ bản của 30 ngôn ngữ khác nhau. Sau đó, để học lên các mức cao hơn với những tính năng hỗ trợ tốt hơn, họ phải trả một khoản phí nhất định sáu tháng một lần.
Tất cả  các học viên dù đang theo học theo diện miễn phí  hay có phí đều được tham gia vào một cộng đồng ngôn ngữ trên mạng, có thể trao đổi trực tiếp với mọi người trên khắp thế giới để trao đổi ngôn ngữ với họ. Tuy nhiên, cũng giống như nhiều cộng đồng mở khác trên Internet, tính năng này thường dễ bị sử dụng vào những mục đích lệch lạc.
Babbel là trang web được tài trợ một phần bởi Liên đoàn Châu Âu. Trang web này cung cấp các bài học thử miễn phí và chương trình học thu phí theo tháng với giá 12 đô la/1 tháng hoặc 6.62 đô la/tháng với những người đăng kí liền 6 tháng. Các ngôn ngữ được dạy là: Tiếng Anh, Pháp, Đức, Ý và Tây Ban Nha.
Ngoài các tài liệu ngữ pháp và từ vựng, người dùng có thể giao tiếp với nhau bằng ngôn ngữ mà  họ muốn trong các phòng chat riêng hoặc công cộng. Họ cũng có thể tổ chức nói chuyện trực tiếp bằng chức năng chat tiếng.
Trang web của Tập đoàn truyền thông Anh (BBC) cung cấp bài học ở những mức độ khác nhau cho 36 thứ tiếng. Các tính năng có thể sử dụng trên trang web này bao gồm: bài nghe, video và chương trình dịch.
Học ngoại ngữ từ các ứng dụng trên  điện thoại thông minh (smartphone): Không chương trình nào có thể thành công nếu thiếu một ứng dụng tương ứng cho nó trên điện thoại thông minh. Hiện nay, đã có rất nhiều ứng dụng như vậy trên iPhone và một số thiết bị khác.
Cả hai công ty RosettaStone và TellMeMore đều nói rằng họ  đang phát triển các ứng dụng dùng trên điện thoại thông minh để bổ sung cho chương trình trên mạng của mình. Tuy nhiên chưa công ty nào công bố ngày phát hành những ứng dụng này.
Livemocha dự  định sẽ có được một ứng dụng vào cuối năm nay trên cả hai hệ điều hành Android và  iPhone. Kế hoạch của họ là tích hợp chức năng phát âm bản ngữ vào văn bản và cho phép người dùng ghi âm hoặc quay phim bài nói để gửi đi.

Friday, March 22, 2013

Ngôn ngữ: Tiếng Anh bản địa

Thứ hai, ngày 18 tháng hai năm 2013


(Tiếp theo)
Thuật ngữ “tiếng Anh bản địa” dùng trong bài viết này bao gồm tiếng Anh của người Anh (British English) và tiếng Anh của người Mỹ (American English). Bên cạnh đó còn có các quốc gia đã từng là thuộc địa của Anh & Mỹ nhưng cho đến ngày nay vẫn coi tiếng Anh là ngôn ngữ chính thức.
Hai lá cờ Mỹ & Anh tượng trưng cho tiếng Anh bản địa
Tiếng Anh thuộc nhóm ngôn ngữ German trong ngữ hệ Ấn-Âu, đây là ngôn ngữ sử dụng rộng rãi nhất thế giới. Ngoài Vương quốc Anh và Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ, tiếng Anh còn giữ địa vị ngôn ngữ chính thức tại các nước thuộc khối Liên hiệp Anh như Scotland, Wales, Bắc Ireland, Úc, Tân Tây Lan, Canada, Ireland và một số đảo quốc trong vùng Caribbean.
Anh ngữ là hậu thân của một ngôn ngữ chung được sử dụng bởi các giống người Angle, Saxon và Jute – thường được gọi chung là người Anglo-Saxon. Ba giống dân này thuộc các dân tộc German, từng sống ở những vùng nay là Hà Lan và phía bắc nước Đức.
Các nhà ngôn ngữ học gọi tiếng Anh phát triển trong ba thế kỷ sau năm 1066 là tiếng Anh Trung cổ (Middle English). Hai tác phẩm nổi tiếng được viết bằng tiếng Anh thời kỳ này là Beowulf (sử thi, viết vào khoảng thế kỷ thứ 8 đến thế kỷ thứ 10) và The Canterbury Tales của Geoffrey Chaucer [1].
Tiếp đến là thời kỳ tiếng Anh Cận đại (Modern English) được các nhà ngôn ngữ học tính từ đầu thế kỷ 16 và người có công nhất trong sự phát triển thời kỳ này là văn hào nổi tiếng của Anh, William Shakespeare [2]. Đây chính là tiếng Anh được dùng phổ biến trên thế giới ngày nay.
Trong số các dân tộc dùng Anh ngữ như tiếng mẹ đẻ, có khoảng 71% dùng American English, 15% nói tiếng Anh British English, 7% nói tiếng Canadian English và phần còn lại nói các loại tiếng Anh khác được gọi chung là “tiếng lai” (creole hay pidgin), kết hợp giữa tiếng Anh và các ngôn ngữ địa phương.
Tiếng Đức trước đây là ngôn ngữ của khoa học. Nhưng ngày nay, hơn 80% các bản ghi chép khoa học được trình bày với ngôn ngữ thứ nhất là tiếng Anh. Tương tự, quá nửa tài liệu kỹ thuật và khoa học trên thế giới cũng được phổ biến bằng tiếng Anh. Anh ngữ còn được dùng trong các lĩnh vực kinh tế, y học, điện tử và kỹ thuật không gian.
Trên tạp chí Fortune, Paul Krugman, nhà kinh tế học người Mỹ, cho rằng mẫu số chung cho sự thành công của các quốc gia ngày nay là tiếng Anh. Phần thế giới không nói tiếng Anh thường không theo kịp trào lưu, đơn giản vì họ không có khả năng đọc nguyên tác các học thuyết kinh tế viết bằng tiếng Anh [3].  
Ngôn ngữ của thời đại thông tin ngày nay cũng là tiếng Anh. Hơn 80% nguồn dự trữ thông tin của hàng trăm triệu máy tính khắp thế giới là tiếng Anh. 85% các cuộc trao đổi qua điện thoại quốc tế được sử dụng bằng tiếng Anh. Chương trình chỉ dẫn trên máy tính và các chương trình phần mềm cũng thường sử dụng tiếng Anh.
Nhà sản xuất từ điển Mỹ, Merriam-Webster, đã thực hiện một cuộc nghiên cứu các từ ngữ được tra cứu nhiều nhất trong năm 2004 trên Internet và vị trí hàng đầu là từ “blog”, một từ mới xuất hiện trong năm bầu cử tổng thống Mỹ. “Blog” được Merriam-Webster định nghĩa như một trang web có “tờ báo cá nhân trực tuyến” trong đó có bình luận và thường được kết nối với các trang web khác.
Tuy nhiên, những người theo chủ nghĩa thuần túy trong ngôn ngữ học (linguistic purists) không chấp nhận những từ lai ghép trong tiếng Anh theo kiểu “English language hybrids”, đặc biệt là tiếng Anh trên Internet. Họ không chấp nhận “emailear” thay cho “email” (điện thư, thư điện tử), “surfen” thay vì “surf” (lướt web) hoặc “downloaden” thay cho “download” (tải xuống từ trên mạng).
Người ta còn lo ngại hiện tượng “weblish”, tạm dịch là ngôn ngữ sử dụng trên các trang web. Người viết tiếng Anh trên Internet và các phương tiện truyền thông khác rất dễ trở nên cẩu thả. Chẳng hạn như việc lười không sử dụng chữ hoa khi viết e-mail hoặc cách viết tắt quá dễ dãi trong khi “chat” cũng như cách viết khi nhắn tin trên điện thoại di động.
Những câu tiếng Anh được viết tắt đến độ chỉ còn là những mẫu tự chứ không phải là câu chữ, được sử dụng ngày càng nhiều trên các phương tiện truyền thông khiến một số người lo ngại ngôn ngữ trở thành những “ám hiệu” bí ẩn. Ngày nay không ít người viết “RUF2T” thay vì “Are you free to talk?”; “CUL8R” (See you later) hoặc thậm chí một câu dài như “I just called to say I love you” biến thành “IJC2SaILuvU”!
Điều đặc biệt của tiếng Anh là sự vay mượn từ gần 350 ngôn ngữ khác nhau trên thế giới. Chỉ riêng Thời Trung Cổ (Middle Ages) đã có khoảng 60.000 từ ngữ thâm nhập vào tiếng Anh. Đó là những từ có xuất xứ từ tiếng Pháp, Latin, Hy Lạp, Ý, Đức và Tây Ban Nha.
Theo David Crystal, chuyên gia ngôn ngữ và cũng là Giáo sư Danh dự của Đại học Wales, sự mở rộng bằng cách vay mượn từ các ngôn ngữ khác là một trong những lý do khiến tiếng Anh thành công như ngày nay. Crystal nhận xét:
“Từ vựng của Shakespeare, cả về diện và lượng, xuất phát từ việc ông sử dụng các từ có xuất xứ từ tiếng Đức, Pháp và Latin để đặc tả những nhân vật khác nhau trong các vở kịch của ông” [4]
Lướt qua một số từ vựng tiếng Anh ngày nay, ta có thể thấy ngay sự vay mượn đó. Có những từ ngữ người ta dùng quá quen thuộc nên hầu như không hề biết chúng có xuất xứ từ ngôn ngữ nước ngoài.
Điển hình nhất là “kindergarten” (mẫu giáo), một từ theo tiếng Đức có nghĩa là vườn trẻ. Khái niệm về vườn trẻ được Friedrich Fröbel đưa ra từ năm 1837 tại Bad Blankenburg. Vườn trẻ là bước chuyển tiếp từ gia đình sang trường học cho trẻ con chưa đến tuổi đến trường.
“Hot dog” là một món ăn của Mỹ với nhiều huyền thoại có dính dáng đến nước Đức và tiếng Đức. Vào đầu thế kỷ 20, ở Đức, việc tiêu thụ thịt chó là điều bình thường và từ “dog” hầu như đồng nghĩa với xúc xích “Frankfurter Würstchen” từ năm 1884. Tiếng Đức “Würstchen” có nghĩa là loại xúc xích nhỏ, còn “Frankfurter” xuất xứ từ thành phố Frankfurt.
Ý tưởng bán bánh mì kẹp xúc xích là của một người Đức ở thành phố St. Louis, tiểu bang Missouri vào năm 1880. Bánh khá nóng nên hồi đó người bán còn tặng khách chiếc găng trắng mỗi khi mua. Thế là “Frankfurter” một mặt du nhập vào nước Mỹ, mặt khác làm giàu cho kho từ vựng tiếng Anh. Ngày nay Hot Dog còn liên quan mật thiết với môn thể thao bóng chày tại Mỹ, khán giả vừa xem trận đấu vừa ăn Hot Dog mới đúng điệu Huê Kỳ! [5]
Xe bán Hot Dog ở thành phố New York (1906).
Giá bán được ghi là 3 cents 1 cái hoặc 5 cents 2 cái
Tiếng Anh cũng mượn của tiếng Pháp những từ ngữ ta thường gặp trên sách báo. Thỉnh thoảng trên báo tiếng Anh ta gặp tin đại loại như “a bloody coup d’etat” hoặc “a military coup” về một cuộc đảo chính đẫm máu hoặc cuộc đảo chính do quân đội khởi xướng. Cuộc đảo chính thường kết thúc với việc hành quyết nhà độc tài bị lật đổ và “coup de grâce” là phát súng ân huệ cuối cùng!      
Tiếng Pháp cũng đi vào thời trang, ẩm thực trong cuộc sống hàng ngày của người dùng tiếng Anh là bản ngữ. Vào nhà hàng có thể chọn thực đơn “à la carte” theo giá của từng món, trong đó có món“soup du your” với hàm ý  “soup of the day”. Ăn mặc theo thời trang được mô tả là “à la mode”.
Tiếng Anh còn mượn cả tiếng Tàu. Chẳng hạn như từ “typhoon” xuất xứ từ chữ “đại phong” để chỉ một cơn bão lớn; “sampan” là ghe “tam bản”; “kowtow” là hành động “khấu đầu” để chỉ sự tôn kính. 
Kowtowing in a court
Giữa British English và American English cũng có nhiều điểm khác nhau cả về từ vựng, văn phạm, cú pháp lẫn cách viết. Ở Anh, để chỉ thang mày, người ta dùng từ “lift” trong khi tại Mỹ và Canada lại dùng “elevator”. Người Anh gọi môn bóng đá là “football” trong khi tại Mỹ là “soccer” vì tại đây “football” lại là môn bóng bầu dục!
Nội chuyện xe hơi cũng đã có nhiều khác biệt. Ở Anh, người lái xe tìm “car park” để đậu xe nhưng bên Mỹ lại phải kiếm “parking lot” mới đậu được; muốn lái xe bên Anh thì phải có “driving licence” còn bên Mỹ thì lại cần “driver's license”; xe bên Anh dùng hộp số “gearbox” còn bên Mỹ lại gọi là “transmission”; British English gọi xe tải là “lorry” qua đến Hoa Kỳ lại kêu là “truck”…
Thật oái ăm khi một tòa nhà 3 tầng “3-storey building” ở London, gồm tầng trệt (ground floor) và 3 tầng lầu, nhưng người Mỹ lại coi đó là nhà 4 tầng “4-story building” vì tầng trệt được tính là tầng 1. Điều này cho thấy không chỉ khác nhau về cách viết mà còn khác nhau cả về khái niệm.
Người ta thấy cách viết khác nhau giữa “storey”“story” như thí dụ về tầng lầu ở trên. British và American English có khá nhiều khác biệt về spelling: “neighbour” (láng giềng), “labour” (lao động), “colour” (màu sắc), “harbour” (bến cảng) ở bên xứ Hồng Mao sang đến Huê Kỳ lại viết là “neighbor”, “labor”, “color”, “harbor”.
Sự khác biệt trong cách viết giữa “cái đuôi” (tiếp vĩ ngữ)“our”“or” được các chuyên gia ngôn ngữ giải thích chỉ xuất hiện ở các từ ngữ khi phát âm không nhấn (unstressed) ở vần cuối. Ngược lại, những từ ngữ vay mượn từ tiếng Pháp hoặc Latinh chỉ có một cách viết duy nhất như “contour” (đường viền), “velour” (nhung, dạ), “troubadour” (người hát rong) ở cả British lẫn American Enlglish.
Bảng so sánh Tiếng Anh & Tiếng Mỹ
Còn rất nhiều trường hợp khác nhau về cách viết. Chẳng hạn như người Anh viết “centre” (trung tâm), “theatre” (rạp hát) người Mỹ đổi thành “center”, “theater”… “catalogue” (danh mục, mục lục), “dialogue” (đối thoại) biến thành “catalog”, “dialog” trong American English.
Một số từ ngữ tận cùng bằng “ise” lại biến thành “ize” khi sử dụng tại Mỹ: “apologise” (xin lỗi),  “criticise” (phê bình), “analyse” (phân tích)…  đổi thành “apologize”, “criticize”, “analyze”. Khác biệt về spelling giữa hai trường phái tiếng Anh bản địa còn rất nhiều nhưng trong phạm vi bài viết này chỉ đưa ra một số trường hợp để tham khảo.
Giữa người Anh và người Mỹ cũng có những điểm khác biệt về văn phạm và cú pháp. Cùng muốn đi tắm, người Anh nói: “I'd like to have a bath” trong khi người Mỹ lại đổi là “I'd like to take a bath”. Cùng một lời khyên không cần phải giữ chỗ trước, người Anh cho ý kiến “You needn't reserve seats” nhưng người Mỹ lại nói “You don't need to reserve seats”.
British English Vs American English
Chuyện tiếu lâm kể rằng có một bệnh nhân đã bị ngất xỉu khi bác sĩ cho biết: “You’re going home to die!”. Đến khi tỉnh dậy thì bệnh nhân lại được xuất viện về nhà vì đã hết bệnh. Hóa ra chỉ vì người bệnh không nghe quen giọng Úc khi bác sĩ phát âm “today” thành… “to die”.
Nước Úc vốn là thuộc địa của Anh nên ngôn ngữ chính thức vẫn là British English nhưng tiếng Anh của người Úc mang “phong cách Úc” mà chỉ ở “xứ miệt dưới” (Down Under) mới có. Để người nước ngoài không bị “sốc” vì Australian English khi đến Úc xem thế vận hội Sydney 2000, hãng thông tấn Reuter đã có một bài báo về các “từ lóng” (slang word) và tiếng Anh ở Úc.
Trong kho từ vựng tiếng Anh có “D Day” (ngày đổ bộ của lực lượng đồng minh lên Normandy), tại Úc có “G Day” nhưng với nghĩa hoàn toàn khác. Người Úc thường chào nhau “G Day, mate!” với hàm ý chúc “good day”. “Mate” cũng được dùng phổ biến tại Úc để chỉ cả nam lẩn nữ.
Nước Úc cũng làm phong phú thêm cho kho từ vụng tiếng Anh với một số từ có nguồn gốc từ thổ dân (aborigine) như “kangaroo” (chuột túi), “koala” (một loại gấu nhỏ), “dingo” (chó rừng), “kookaburra” (một loại chim có tiếng hót như tiếng cười), “boomerang” (một loại vũ khí của thổ dân có thể tấn công mục tiêu rồi lại quay về với người ném). Tại Úc còn có một loại vẹt rất ồn ào mang tên “galah” thế nên ai đó được gọi là “galah” sẽ là kẻ… lắm mồm!
Thổ dân và boomerang
Những người Anh di dân sang Úc được gọi là “pom” trong khi “whingeing pom” lại là cụm từ ám chỉ những thành phần xấu đến từ nước Anh trong thời kỳ Úc còn là thuộc địa. Người Úc và Tân Tây Lan còn dùng “larrikin” để nói đến những kẻ vô lại và một băng lưu manh lại được mệnh danh là “push”.
Về thực phẩm, xứ kangaroo có “tucker” để gọi chung các loại đồ ăn. Kem que được gọi là “icy-pole” và món đặc sản nổi tiếng của Úc có tên là “vegemite”, một loại mứt trét lên bánh sandwich như marmalade ở các nước dùng tiếng Anh là bản ngữ khác.
Đặc biệt hơn cả là món “rat’s coffin”, hoàn toàn không liên quan đến thịt chuột mà cũng chẳng phải là “quan tài chuột”, chỉ thuần túy là món bánh kẹp thịt theo cách gọi của người Úc xưa. Ngày nay, giới trẻ tại Úc đã quên dần cái tên “rat’s coffin”, họ thích “thịt chó nóng” (hot dog) của Mỹ hơn!
Vegemite
Một số người cho rằng xu hướng vay mượn trong ngôn ngữ là một hiện tượng đáng khuyến khích vì nhờ đó ngôn ngữ được phong phú hơn và sự giao tiếp với các ngôn ngữ khác cũng dễ dàng hơn. Nhiều người thậm chí còn nghĩ đến việc một ngày nào đó thế giới sẽ có một ngôn ngữ chung và tiếng Anh là ứng cử viên hàng đầu.
Ngày đó chắc hẳn còn quá xa vời vì ngôn ngữ chỉ là một phương tiện để liên lạc giữa con người với nhau trong khi các dân tộc luôn cố gắng bảo tồn di sản văn hóa của mình!
***
Chú thích:
[1] Geoffrey Chaucer (1343 – 1400) là tác gia, nhà thơ, nhà triết học, công chức, quan tòa và nhà ngoại giao người Anh. Ông được hậu thế tôn vinh là cha đẻ của nền văn học Anh, Chaucer còn được một số học giả vinh danh là tác giả đầu tiên thể hiện được tính nghệ thuật của tiếng Anh nguyên thủy, ngoài tiếng Pháp hay tiếng La tinh.
Tác phẩm được biết đến nhiều nhất của ông là tập truyện dài The Canterbury Tales còn đang viết dở dang. Các tác phẩm khác gồm:
  • The Book of the Duchess
  • The House of Fame
  • Anelida and Arcite
  • Parlement of Foules
  • Troilus and Criseyde
  • The Legend of Good Women
  • Treatise on the Astrolabe
Geoffrey Chaucer
[2] William Shakespeare (1564 – 1616) là một nhà văn và nhà viết kịch Anh, được coi là nhà văn vĩ đại nhất của Anh và là nhà viết kịch đi trước thời đại. Ông cũng được vinh danh là nhà thơ tiêu biểu của nước Anh. Những tác phẩm của ông bao gồm 38 vở kịch, 154 bản sonnet, 2 bản thơ tường thuật dài, và vài bài thơ ngắn. Những vở kịch của ông đã được dịch ra thành rất nhiều ngôn ngữ lớn và được trình diễn nhiều hơn bất kì nhà viết kịch nào.
William Shakespeare
[3] Paul Krugman viết trên Fortune: 
“The common denominator of the countries in this age of dashed expectations is that they are the countries where English is spoken. The non-English-speaking world often misses the tide simply because they are not able to read English economic theories in originals”
[4]: Trong cuốn English as a Global Language, David Crystal nhận xét:
“Both the range and depth of Shakespeare’s vocabulary comes from the way in which he employs Germanic words, French words and Latin words to characterise the different people that he has in his plays”
[5] Tham khảo về Hot Dog trên Wikipedia: 
(Còn tiếp)
***

http://chinhhoiuc.blogspot.com/2013/02/ngon-ngu-tieng-anh-ban-ia.html

Ngôn ngữ: tiếng Anh vòng quanh thế giới

Thứ bảy, ngày 16 tháng hai năm 2013



Xanh đậm: những quốc gia có tiếng Anh là ngôn ngữ chính thức
Xanh nhạt: Những quốc gia dùng tiếng Anh như ngôn ngữ thứ hai
Tiếng Anh ngày nay đang trên đường bành trướng khắp thế giới. Ở Âu châu, tiếng Anh đã chinh phục tiếng Pháp của Molière, tiếng Đức của Goethe, tiếng Tây Ban Nha của Cervantes… Tại Phi châu, tiếng Anh trở thành ngôn ngữ quan trọng bậc nhất tại các nước như Nam Phi, Liberia, Zimbabwe.
Sang đến Á châu, tiếng Anh được coi như ngôn ngữ thứ hai ngoài tiếng bản địa tại một số quốc gia như Phi Luật Tân (Philipin), Tân Gia Ba (Singapore), Mã Lai (Malaysia), Hồng Kông và ngay cả Việt Nam…
Trước sự bành trướng này, một số quốc gia ở Âu châu đã có những phong trào kêu gọi bảo vệ ngôn ngữ bản xứ trước làn sóng bành trướng của tiếng Anh. Điển hình tại Nga, Đệ nhất phu nhân Lyudmilla Putin là người cổ xúy việc bảo vệ tiếng Nga trước sự xâm nhập âm thầm của tiếng Anh.  
Tại một nước nhỏ như Thụy Sĩ, với dân số khoảng 7,5 triệu người nhưng lại có tới 4 ngôn ngữ chính thức là tiếng Đức, tiếng Pháp, tiếng Ý và tiếng Romansh, đã xuất hiện một tổ chức “Bảo vệ tiếng Pháp” qua chủ trương Thụy Sĩ không cần một ngôn ngữ chính thức thứ năm, ám chỉ tiếng Anh.
Người Thụy Sĩ nói tiếng Pháp chiếm khoảng 1/5 dân số, họ chống đối việc dạy tiếng Anh cho trẻ từ 9 tuổi trở lên tại những khu vực nói tiếng Đức. Lý do cũng dễ hiểu: phải đến 11 tuổi trẻ em mới được học thêm tiếng Pháp hoặc tiếng Ý tại khu nói tiếng Đức. Sẽ là điều bất hợp lý nếu dậy tiếng Anh trước cả tiếng Pháp, tiếng Ý.
Tại Pháp, Tổng thống Jacques Chirac đã từng quan niệm: “Đối với nhân loại, không gì tệ hơn là việc tiến đến tình trạng chỉ nói được có một ngôn ngữ”. Người Pháp bây giờ dùng những từ như “le week-end”, “OK”… một cách tự nhiên trong ngôn ngữ hàng ngày. Ngược lại, nhiều người Pháp cứ tưởng “computer” có xuất xứ từ tiếng Anh trong khi nó có nguyên thủy từ tiếng Pháp gốc Latin!
Người Đức cũng rất chuộng tiếng Anh nhưng khổ nỗi họ phát âm giọng Đức nên nhiều người nước ngoài lại tưởng lầm là họ nói tiếng Đức. Họ dùng những cụm từ tiếng Anh trong cuộc sống hàng ngày như “happy birthday” (chúc mừng sinh nhật), “last minute” (vào phút chót), “just for fun” (cho vui vậy thôi)…
Tiếng Anh cũng được người Đức dùng để diễn tả những khái niệm như “sex appeal” (sự quyến rũ dục tính) hoặc “geoutet” được hiểu là người có khuynh hướng đồng tính. Tại Đức, “handy” được dùng để chỉ điện thoại di động (mobile phone) nhưng “mobbing” lại ám chỉ sự quấy rối tình dục tại nơi làm việc (harrassment in the work place).
Tại những quốc gia ở Âu châu mà tôi có dịp đến thăm, tiếng Anh được sử dụng tại nước Đức và Áo gây nhiều ấn tượng nhất. Ở những nơi này, ngoại ngữ được dạy ưu tiên trong trường học là tiếng Anh, kế tiếp theo đó là tiếng Pháp.
Tiếng Đức đã từng một thời là ngôn ngữ chung (lingua franca) ở trung tâm châu Âu, Bắc Âu và Đông Âu. Về phương diện ngôn ngữ, khi đến Áo người ta có cảm giác là vẫn ở Đức vì cả hai nước đều dùng chung tiếng Đức. Cũng vì thế, khi họ nói tiếng Anh vẫn thấy cùng một giọng điệu, đó là “German accent”.
Giống như người Đức, người Hòa Lan cũng du nhập một số từ tiếng Anh nhưng lại biến đổi ý nghĩa. Đối với người Hòa Lan, “pocket” có nghĩa là sách bìa mỏng (paperback) còn “touringcar” lại là xe buýt đường dài (coach).
Tại Âu châu, tiếng Anh mang sắc thái riêng của từng quốc gia sử dụng nó nên có những thuật ngữ như“Franglais” là tiếng Anh của người Pháp, “Spanglish” tiếng Anh của người Tây Ban Nha và thậm chí còn có cả “Denglish” là tiếng Anh pha trộn với tiếng Đức tại những khu vực nói tiếng Đức.
Điểm nổi bật tại Âu châu là việc hình thành Liên minh châu Âu hay Liên hiệp châu Âu mà ta quen gọi theo tiếng Anh là EU (European Union). EU là một liên minh kinh tế và chính trị bao gồm 27 quốc gia thành viên được thành lập bởi Hiệp ước Maastricht vào ngày 1/11/1993.
EU có hơn 500 triệu dân với 23 ngôn ngữ chính thức nhưng tiếng Anh là ngoại ngữ được 51% dân số EU sử dụng, bao gồm cả người bản ngữ tiếng Anh, sau đó mới là tiếng Đức và tiếng Pháp. Điều khá lý thú là người Anh chỉ chiếm 13% dân số EU nhưng tiếng Anh vẫn được coi là ngôn ngữ chính thức trong khi Đức chiếm 18% và Pháp 12% dân số. 
Cờ các quốc gia trong EU
Tại Phi châu, Cộng hòa Nam Phi có tới 11 ngôn ngữ chính thức: Tiếng Afrikaans, tiếng Anh, Ndebele, Bắc Sotho, Nam Sotho, Swati, Tsonga, Tswana, Venda, Xhosa và Zulu. Vì đã một thời là thuộc địa của Vương quốc Anh nên tiếng Anh ngày nay vẫn được sử dụng phổ biến trên toàn quốc. Trong 4 ngôn ngữ được dùng nhiều nhất tại các gia đình ở Nam Phi, tiếng Anh chiếm gần 6 triệu người trong số 47 triệu dân sinh sống tại đây.
Nigeria có đến 520 ngôn ngữ bản địa và đó cũng là lý do tiếng Anh được chọn làm ngôn ngữ chính thức hầu tạo thuận lợi cho việc thống nhất văn hóa và ngôn ngữ. Sự lựa chọn này có liên quan đến một thực tế là một phần của dân số Nigeria nói tiếng Anh, kết quả của việc Nigeria nằm dưới sự cai trị của người Anh cho đến năm 1960.
Liberia cũng chọn tiếng Anh là ngôn ngữ chính thức bên cạnh 31 thổ ngữ địa phương. Tiếng Anh tại Liberia được gọi là “Liberian English” mang đậm ảnh hưởng của American English hơn là British English. Người ta nhận ra ngay tầm ảnh hưởng của Hoa Kỳ qua lá cờ của Liberia cũng với một ngôi sao và 11 sọc ngang màu đỏ trắng.
Quốc kỳ Liberia
Tại châu Á, thực tế cho thấy “cây ngôn ngữ tiếng Anh” (English language tree) lại được phân thành nhiều nhánh mà các nhà ngôn ngữ học gọi bằng các tên như “Singlish” (Singaporean English, tiếng Anh của người Singapore), “Manglish” (tiếng Anh tại Malaysia), “Chinglish” (Chinese English, tiếng Anh của người Tàu) và “taglish” (Tagalog English, tiếng Anh của người Phi Luật Tân nói tiếng Tagalog). 
“Cây Ngôn Ngữ” tiếng Anh khắp thế giới
Tại Phi Luật Tân (Philippines) có hơn 170 thổ ngữ địa phương được dùng nhưng theo hiến pháp năm 1987, Tagalog và tiếng Anh được chọn là ngôn ngữ chính thức. Việc sử dụng tiếng Tây Ban Nha ở Phi Luật Tân đã giảm sút kể từ thời cai trị của Hoa Kỳ nhưng ngôn ngữ Tây Ban Nha vẫn có ảnh hưởng lớn trong văn hoá Phi Luật Tân, một di sản của hàng thế kỷ thuộc địa Tây Ban Nha.
Ảnh hưởng văn hoá Hoa Kỳ đối với Phi Luật Tân chỉ bắt đầu từ hơn một thế kỷ nay. Di sản lớn nhất là việc sử dụng rộng rãi tiếng Anh, còn được gọi là Taglish (Tagalog English). Thổ ngữ Tagalog, còn được gọi là Pilipino, được 1/3 dân số Phi Luật Tân sử dụng còn tiếng Anh được dùng trong các văn bản và hoạt động của chính phủ.
Cũng có một số khuynh hướng văn hoá Mỹ khác đang phát triển tại Phi như việc ưa thích thức ăn nhanh (fast-food). Bên cạnh những ông khổng lồ Mỹ như McDonald's, Pizza Hut, Burger King, KFC, các cửa hàng bán đồ ăn nhanh trong nước cũng mọc lên như nấm, trong đó phải kể đấn Jollibee, Greenwich Pizza và Chowking.
Tôi đã đến Manila, thủ đô của Phi Luật Tân, và điều đáng chú ý là những chiếc Jeepney được sơn phết sặc sỡ chạy trên đường phố. Jeepney có xuất xứ từ xe Jeep của quân đội Mỹ để lại và được người Phi cải biến thành những chiếc xe bus chở khách. Người Mỹ đã ra đi nhưng họ còn để lại những chiếc Jeepney như một kỷ niệm sống động trong nền văn hóa đa dạng của Phi Luật Tân. 
“Jeepney”, nhãn hiệu xe chỉ thấy ở Phi Luật Tân
Tạp chí Asiaweek cho rằng tiếng Anh ngày nay đã trở thành “một cầu nối giữa các cá nhân, công ty và quốc gia tại châu Á trong thiên niên kỷ mới” [1]. Số đặc biệt trên Asiaweek cho rằng từ vị trí một kỹ năng hữu dụng, tiếng Anh ngày nay đã trở thành “điều kiện tiên quyết” (prerequisite) để người châu Á đạt được hai mục tiêu chính trong cuộc sống hàng ngày. Thứ nhất là việc làm tốt nhất và kế đến là thu nhập cao nhất.
Tại Malaysia, Bộ trưởng Giáo dục Najib Tun Razak, tiết lộ với Asiaweek về mối quan tâm ngày càng gia tăng của chính phủ qua nỗ lực nâng cao trình độ tiếng Anh trong hệ thống giáo dục [2]. Ông cho rằng ngoài vai trò quan trọng trong các lãnh vực kinh tế và ngoại giao, tiếng Anh còn giữ vai trò một ngôn ngữ hàng đầu trong việc học tập vì hầu hết mọi sách giáo khoa đều viết bằng tiếng Anh trong khi chính phủ không thể nào dịch hết được sang tiếng bản xứ.
Người Malaysia nói thứ tiếng Anh mà họ gọi là Manglish (còn được gọi là Malglish hay Mangled English). Tiếng Anh loại này gồm một số từ ngữ có nghĩa lạ với những người nói tiếng Anh. Chẳng hạn như “OK lah” có nghĩa là khá tốt, nhưng “not bad” lại hàm ý rất tốt; “already” có ý là bây giờ như trong câu “he’s fat already”. “Send” lại có nghĩa là cho ai đó đi nhờ xe: “I send you home lah”. Muốn tìm hiểu thêm về Manglish mời các bạn theo dõi câu chuyện qua điện thoại trong hí họa dưới đây [3]:  
Manglish
Joseph Wong Wing-ping, viên chức hàng đầu ngành giáo dục Hồng Kông, lại đề cập đến vai trò của tiếng Anh trong công nghệ thông tin. Theo ông, ngày nay có đến 80% các trang web trên Internet sử dụng tiếng Anh cho nên việc thông thạo tiếng Anh sẽ mang lại lợi thế cạnh tranh trong ngành công nghệ thông tin cũng như công nghệ vi tính.
Ấn Độ là một trường hợp điển hình. Vốn là một thuộc địa cũ của Anh, các thảo chương viên người Ấn thông thạo tiếng Anh đã dành được rất nhiều hợp đồng giải quyết vấn đề Y2K [4] cho các khách hàng khắp thế giới. Ấn Độ là nước đông dân thứ nhì thế giới sau Trung Quốc nhưng vẫn giữ tiếng Anh là ngôn ngữ chính thức bên cạnh tiếng Hindu và 21 ngôn ngữ bản địa khác.
Hồng Kông xưa kia cũng là một thuộc địa của Anh nhưng trình độ tiếng Anh của người dân tại đây lại không phải là một điều đáng tự hào. Người Hồng Kông nói Chinglish, một loại tiếng Anh pha trộn giọng Quảng Đông (Cantonese) nên đúng ra phải gọi tiếng Anh tại đây là Cantonese English.
Asiaweek cho rằng có thể đánh giá một thành phố qua trình độ tiếng Anh của giới tài xế taxi. Tạp chí đã đưa ra một đoạn đối thoại dưới đây giữa phóng viên Asiaweek và một người lái taxi tại Hồng Kông:
- Wan Chai, please
            - Okay.
            - It is really hot to day, isn’t it?
            - Wan Chai, I know.
            - Can you drive faster?
            - Wan Chai, yes, yes.
            - Do you know what I’m saying?
            - Sorry, ng sik gon yin men [I don’t speak English].
Singapore là nước có trình độ tiếng Anh cao nhất trong khu vực. Dưới đây cũng là một đoạn đối thoại giữa phóng viên Asiaweek với một tài xế taxi tại Singapore:
- Amara Hotel please.
- Amara Hotel, yes, thank you.
- Do you always listen to this radio channel?
- Morning from 7 a.m. to 10 a.m. I listen to Newstalk. Then listen to Radio One.
- Do you know a lot about music?
- Wah, I driving every day. No music, I go crazy. I like English songs some more. Chinese songs okay, lah.      
Bác tài trong đối thoại trên đã dùng Singlish, đó là sự kết hợp giữa tiếng Anh, tiếng Hoa, tiếng Malay và một số ngôn ngữ khác tại châu Á. Ảnh hưởng của tiếng Hoa trong Singlish là điều dễ hiểu vì đảo quốc Singapore vốn là cựu thuộc địa của Anh, người gốc Hoa chiếm đa số trong hơn 3 triệu cư dân Singapore cộng thêm khoảng 700.000 người ngoại quốc
Một trong những lý do khiến Singlish trở nên khó hiểu đối với người nước ngoài là cách diễn tả tiếng Anh theo cú pháp tiếng Hoa (Chinese syntax). Ngoài ra, người ta phải chú ý đến thói quen dịch từng chữ những cụm từ tiếng Hoa sang tiếng Anh nếu muốn hiểu Singlish.
Tôi đã từng nghe một người Singapore nói: “You see me no up”. Mãi sau mới hiểu hàm ý người nói trách móc vì bị coi thường, nói theo tiếng Anh thuần túy là “You look down on ne”!
Thay vì hỏi “Where is the toilet?”, Singlish dùng lối diễn tả theo kiểu người Hoa: “This place got toilet or not?”. Câu hỏi mang tính cách “vòng vo Tam quốc” nhưng người nghe cũng có thể hiểu được. Thế nhưng, khi nghe hai thanh niên Singapore nói chuyện với nhau bằng Singlish chắc chắn người ta có cảm tưởng họ dùng một thứ ngôn ngữ nào đó chứ không phải tiếng Anh.
Bạn không tài nào hiểu được câu Singlish“Woh, lau! Shiok, man!”. Hỏi ra mới biết đây là lời mô tả một cuộc vui chơi đầy thú vị: “Wow, I had a great time! That was really fun!”. Bạn sẽ hiểu sao khi nghe ai đó nói: “I catch no ball”? Đối với người Singapore, câu nói đó có hàm ý thật đơn giản: “I don’t understand”.
Hơn ai hết, chính phủ Singapore biết Singlish là điều không đáng tự hào khi người dân sử dụng trong cuộc sống hàng ngày, nhất là những người thuộc thế hệ dưới 40 tuổi. Cũng vì thế, giữa tháng 5/2000 Singapore đề ra phong trào “Nói tiếng Anh chuẩn” (Speak Good English) với lời khuyên mọi người “Speak well - Be understood”, tạm dịch là hãy nói giỏi tiếng Anh và nói sao để người ta hiểu mình.
“Speak Good English” Movement tại Singapore
Để hướng dẫn mọi người nói tiếng Anh chuẩn, chính phủ Singapore phát hành một tập sách nhỏ liệt kê một số từ ngữ Singlish cần tránh. Chẳng hạn như thay vì dùng “gostan” khi lùi (de) xe, người dân được nhắc nhở dùng cụm từ “go astern” hay “reverse vehicle”.
Một số tiếng lóng địa phương cũng được khuyến cáo cần thay thế bằng tiếng Anh chuẩn. Chẳng hạn như “sabotage” (phá hoại) trong tiếng Anh đã bị “Singapore hóa” thành “sabo” với hàm ý quậy, chơi xỏ trong khi “confused” (lúng túng, khó hiểu) lại bị thay thế bằng “blur” trong Singlish.
Trong một bản tin mang tiêu đề ngộ nghĩnh theo phong cách Singlish “Campaign has Singapore asking: ‘Why cannot speak like dat, huh?” hãng thông tấn AFP trích dẫn phát biểu của Thủ tướng Goh Chok Tong đại ý nói rằng việc sử dụng phổ biến Singlish sẽ làm sói mòn những nỗ lực của Singapore trên bước đường trở thành một nền kinh tế tầm cỡ thế giới đồng thời khiến người dân Singapore trở thành kém thông minh hơn [5].
Thủ tướng Goh Chok Tong đả phá quan niệm cho rằng sử dụng Singlish là điều tốt khiến cho người Singapore mang nhiều bản sắc Singapore hơn (speaking Singlish makes them more Singaporean)! Vấn đề đặt ra là rất khó thay đổi vai trò của Singlish vì loại tiếng Anh này đã ăn sâu vào cuộc sống của người Singapore. Nhiều người thậm chí còn đổi tên phong trào “Speak Good English” thành “Speak Good Singlish”.
Phong trào “Speak Good English”
đã bị nhiều người đổi tên thành “Speak Good Singlish”
Trên các kênh truyền hình tại Singapore có rất nhiều chương trình giải trí “TV sitcom” [6] trong đó các nhân vật đối thoại bằng Singlish. Cũng vì thế có ý kiến cho rằng nên duy trì Singlish trong lĩnh vực giải trí và văn học.
Một số các nhà giáo dục khuyên người Singapore cần nắm vững những quy luật căn bản của tiếng Anh nhưng họ cũng chấp nhận tính linh động của ngôn ngữ. Không thể nào kỳ vọng một thứ tiếng Anh chuẩn mực tại các khu lao động hay những nơi ăn uống hàng rong (food hawker centres).
Xem ra thì việc sửa đổi một thói quen về ngôn ngữ không phải là chuyện đơn giản. Vấn đề có thể được gói trọn trong một thắc mắc được diễn tả theo Singlish: “So how, ah? Can or not? What, okay lah?”.
***
Chú thích:
[1] Nguyên văn bài viết trên Asiaweek, số ra ngày 30/7/99: “A bridge for individuals, companies and countries in Asia in the next millennium”
[2] Bộ trưởng Najib Tun Razak nói với Asiaweek: “There is a growing concern within the government that we have to make a very consciuos effort to improve proficiency in English throughout the educational system”.
[3] Nguyên văn câu chuyện bằng Manglish giữa người Malaysia với người Singapore:
“Ah Beng, wah your garmen [government] say no tok [talk] Singlish enemor [anymore]. Ayo so poorting. Nemmain lah, nektime [next time] you wan to tok Singlish, korme [call me] on my henfon [hand phone]. We ken tok [can talk] Manglish wat. Manglish sofanotchet [so far not yet] ban in Malaysia.
“Aiyah, donsaylikelet [don’t say like that] lah. Enitime [anytime] you kor [call] i sure layang you wan [want]. No problum [problem]! We are frenli [friendly] nayber [neighbor] mah!”
[4] Y2K (Year 2000): còn được gọi là lỗi thiên niên kỷ là trục tặc về máy tính diễn ra vào thời khắc đầu tiên bước sang năm 2000. Nguyên nhân là do các vi mạch đồng hồ điện tử không thể nhận biết được sự khác biệt giữa các năm 2000 và 1900, vì được lập trình với 2 chữ số cuối cùng của năm. Vấn đề xảy ra khi máy tính nhận dạng ngày 01/01/00 (ngày 1/1/2000) như là ngày 1/1/1900.
Nếu như không được sửa chữa kịp thời thì hệ thống làm việc lâu dài sẽ bị phá vỡ khi “...97, 98, 99, 00...” tăng dần theo thứ tự và trở nên không còn hợp lệ trong thứ tự năm, ví dụ như năm 19100. Ở các công ty và các tổ chức trên toàn thế giới đã kiểm tra, sửa chữa, và nâng cấp hệ thống máy tính của họ. Ngày nay, các máy tính đời mới đã khắc phục được sự cố Y2K.
[5] Nguyên văn lời phát biểu của Thủ tướng Goh Chok Tong với AFP: “Widespread use of Singlish will erode Singapore’s bid to become a world-class economy and make its citizens seem less intelligent”.
[6] Sitcom là từ viết tắt của “situation comedy”, tạm dịch là “hài kịch tình huống”. Làm phim theo kiểu “sitcom” đã được các nước trên thế giới áp dụng từ lâu vì nó cho phép tiết kiệm kinh phí, tạo ra hàng trăm tập phim trong một thời gian ngắn, đáp ứng nhu cầu phát sóng liên tục của các đài truyền hình.
Đây là kỹ thuật làm phim truyền hình được quay bằng nhiều máy, thu tiếng trực tiếp tại phim trường, không phân cảnh trước và dựng phim tại chỗ. Cứ vài tập phim chuyển tải một câu chuyện có tính độc lập với nhiều tình tiết hài hước, tuy nhiên dàn diễn viên vẫn cố định suốt bộ phim.
(Còn tiếp)
***

Thursday, November 22, 2012

Phương ngữ tiếng Việt

Bảng so sánh các đại từ[5]
Phương ngữ Bắc Phương ngữ Trung Phương ngữ Nam
này ni hay nầy
thế này ri vầy
ấy nớ, đó
thế, thế ấy rứa, rứa tê vậy đó
kia đó
kìa tề đó
đâu đâu
nào nào
sao, thế nào răng sao
tôi tui tui
tao tau tao
chúng tôi bầy tui tụi tui
chúng tao bầy choa tụi tao
mày mi mầy
chúng mày bây, bọn bây tụi mầy
hắn, nghỉ
chúng nó bọn hắn tụi nó
ông ấy ông nớ ổng
bà ấy mệ nớ, mụ nớ, bà nớ bả
cô ấy o nớ cổ
chị ấy ả nớ chỉ
anh ấy eng nớ ảnh

Bảng so sánh các từ thông dụng tại các vùng trong phương ngữ tiếng Việt:
Thể loại Phương ngữ Bắc Phương ngữ Trung Phương ngữ Nam
Động vật lợn lợn heo
ngan ngan vịt Xiêm
Thực vật quả trấy trái
hoa hoa bông
đỗ độ đậu
ngô ngô bắp
dứa dứa thơm, khóm
lạc lạc đậu phộng
roi mận mận
táo táo bôm
táo ta táo ta táo
na na mãng cầu ta
mãng cầu gai na gai mãng cầu Xiêm
hồng xiêm hồng xiêm sabôchê
củ đậu củ độ củ sắn
sắn khoai săn khoai mì
dưa chuột dưa chuột dưa leo
dọc mùng môn ngọt bạc hà
rau mùi mùi ngò rí
mùi tàu ngò tàu ngò gai
(cây/hoa) dâm bụt râm bụt (cây/hoa) bông bụp
cây cảnh cây cảnh cây kiểng
Thực phẩm chè (tươi) chè xanh trà (xanh)
xì dầu xì dầu nước tương, tàu vị yểu, xì dầu
mì chính mì chính bột ngọt
tào phớ đậu pha tàu hủ non
nem rán ram chả giò
ô mai ô mai xí muội
ly đá
tẩy
bánh caramen bánh caramen bánh flan
Vật dụng kính kính kiếng
ô ô
rọ cạo rổ tre
chăn chăn mền
(mắc) màn (mắc) màn (giăng) mùng
áo phông áo phông áo thun
áo ấm áo ấm áo lạnh
mạo nón
tất tất vớ
ảnh ảnh hình
(thắp) nến (thắp) nến (đốt) đèn cầy
dĩa dĩa nĩa
đĩa địa dĩa
thìa thìa muỗng
muôi môi
chén (rượu, trà) cốc (rượu, trà) chung, ly (rượu, trà)
bát đọi chén
bát tô
cốc cốc tách, ly
lọ chai chai
chậu chậu thau
tẩy tẩy gôm
bút bút viết
túi bóng bao bóng bịch/bọc (nylon)
ô tô ô tô xe hơi
tàu hoả tàu hỏa xe lửa
(má) phanh (má) phanh (bố) thắng
lốp (xe) lốp (xe) vỏ (xe)
săm (xe) săm (xe) ruột (xe)
xích (xe) xích (xe) sên (xe)
dầu nhờn dầu nhớt dầu nhớt
Xưng hô bố
ba
anh cả enh cả anh hai
anh hai enh hai anh ba
(dạ) vâng dạ dạ
Hành động dùng dùng xài
ủi
đèo đèo chở
rẽ quẹo quẹo
ngã bổ
đỗ (xe) độ (xe) đậu (xe)
(thi) đỗ (thi) độ (thi) đậu
(thi) trượt (thi) trượt (thi) rớt
xơi, ăn ăn ăn
bổ
xẻ
vồ vồ chụp
véo chít ngắt, nhéo
nôn nôn ói
mắng chưởi chửi
buồn cười tức cười mắc cười
bắt nạt hiếp ăn hiếp
mặc cả mặc cả trả giá
đánh rắm địt địt
địt đụ đụ
Tính chất gầy tóm ốm
béo béo mập
muộn muộn trễ
buồn buồn nhột
kiêu điêu chảnh
(làm) cảnh (làm) cảnh (làm) kiểng
hỏng
lác (mắt) lác (mắt)
Khác ngõ ngõ hẻm
ngách ngách hẻm (của hẻm)
hàng, quán hàng, quán tiệm, quán
nghìn ngàn ngàn
mồm mồm miệng
đá bóng đá bóng đá banh
rán rán chiên
(bị) bệnh (nặng) (bị) bệnh (nặng) (bị) bệnh nặng
(bị) ốm (bị) ốm (bị) bệnh
cân, kilogram
(tiền) thừa (tiền) thối (tiền) thối

http://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C6%B0%C6%A1ng_ng%E1%BB%AF_ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t#cite_note-4