Pages

Tuesday, March 19, 2013

Ngu hơn lợn


T/S Alan Phan
18 Mar 2013
“Đừng bao giờ đánh giá thấp khả năng và quyền lực của sự ngu xuẩn” (Robert Heinlein)
Một giáo sư văn học cho tôi biết là 80 năm trước, khi nhìn xã hội, cụ Tản Đà đã phải thốt ra, “cũng bởi thằng dân ngu quá lợn”. (câu sau không được phép chép). Vấn đề này thì tôi đồng ý hoàn toàn. Con người chắc chắn không thể nào sánh bằng …lợn.
Giữa người và lợn…
Thứ nhất, lợn không biết giết đồng loại, đôi khi chỉ vì ghen tức hay giận dữ (dù có thể ngụy trang dưới danh từ lý tưởng hay chủ nghĩa hay lợi ích của toàn dân). Dù mang tiếng tham ăn, nhưng lợn không mất ngủ hằng đêm để suy nghĩ về những âm mưu thủ đoạn để cướp thêm của cải, để giàu hơn, để chia lại cho đám con ông cháu cha đang sống đời ăn bám. Lợn không có hoang tưởng phải làm lãnh tụ, thu tóm quyền lực, để phô trương những thành tích, huân chương, bằng cấp giả…cho sách sử ghi chép. Và tôi chắc chắn là dù bọn lợn phải vào lò sát sinh khi con người nuôi đủ cân, chúng cũng không…ngu xuẩn làm kiến nghị xin cho sống thêm vài ngày để trì hoãn đau đớn hay để đợi chờ một phép lạ nào.
Ngoài ra, chắc ít người biết, trong một khám phá khoa học, lợn có khả năng “làm tình và đạt đỉnh” hơn 100 lần mỗi ngày, không cần Viagra. Tôi chắc ông Hiệu Trưởng gì đó ở Bắc Giang hay ngài tỷ phú 80 tuổi ngoài Vũng Tàu cũng phải chào thua…các chú lợn.
Tóm lại, nhìn lại đời mình sau 68 năm, tôi phải chấp nhận là không những mình ngu hơn lợn, mà còn không biết …hưởng thụ là gì?
Lợn trí thức…
Tuần rồi, đi ăn tối với một Việt Kiều, nghe anh tâm sự về chuyện khôn ngu của con dân xứ Đại Cồ Việt.
Anh này trước 1975, thuộc thành phần tranh đấu chống VNCH và Mỹ, một trong những lãnh tụ sinh viên nổi tiếng. Sau 1975, anh hờ hởi đón mừng đoàn quân “giải phóng” vào Saigon và hợp tác chặt chẽ với chính quyền “cách mạng” mới. Họ trả công cho anh bằng một chức “ngồi chơi xơi nước” tại một ủy ban kinh tế của Thành Ủy. Quen lối phê bình mạnh miệng trong sự tranh cãi tự do thời Mỹ Ngụy, anh bị “cách mạng” nhốt 2 năm ở Chí Hòa. Sau khi cải tạo tư tưởng để nhất quán với Mác Lê Mao, họ thả anh ra và anh vượt biên qua Mỹ làm tên tư bản “giẫy chết”. Anh đi học lại và thành công tốt trong sự nghiệp sau đó.
Lần rồi, về Việt Nam, anh ghé thăm một bạn cũ, đã sát cánh cùng anh xuống đường tranh đấu chống Mỹ Ngụy và đem lại một trang sử mới cho Việt Nam. Bạn anh, cũng khá nổi danh, bị để ý, thẩm cung và theo dõi vì những tham dự trong các cuộc biểu tình gần đây và các bản kiến nghị liên tiếp về…chuyện người ta và người lạ.
“Anh nói với thằng bạn:’ mày là một sỉ nhục của trí thức. Phạm đến 3 lần “đại ngu” trong đời. Lần thứ nhất, nghe lời tuyên truyền, vác ngà voi đi giúp Đệ Tam Quốc Tế thực hiện ý đồ cùa Stalin, Mao, gây cảnh bể dâu cho cả triệu người vô tội. Lần thứ hai, không ở trong phe nhóm, không phải là bà con thân thuộc, không có gốc rễ mà lại mong chúng ban cho quyền hành chức vị. Thất vọng rồi chửi rủa phản kháng, ngu thêm một lần nữa. Lần thứ ba, gần đất xa trời, tóc bạc răng long, xương khớp đi không nổi, lại bầy đặt xuống đường phản kháng, viết kiến nghị năn nỉ xin con sói tự biến thành …con cừu’.
Một thằng có nhiều bằng cấp giả, mà ngu đến 3 lần trong một đời người thì coi như bó tay.”
Tư tưởng Mao Trạch Đông
Dù ngu hơn lợn, tôi cũng nhận chân ra rất sớm nhiều điều tàn nhẫn về thực trạng con người và xã hội. Tôi tránh xa chính trị vì Mao Trạch Đông đã nói rất đúng là quyền lực chánh trị khởi nguồn từ họng súng. Hiện nay, tôi chỉ có một khẩu súng… đã hết hạn xử dụng, chỉ để hù con nít. Cho nên, khi nói đến các vấn nạn xã hội và kinh tế mà có dây vấy đến chánh trị, thì cũng là vô tình, vì những liên quan hữu cơ giữa các hiện tượng. Khi các bạn trách móc là không dám “mó dái ngựa” thì tôi cũng cười trừ. Tôi có ngu hơn lợn…nhưng chắc chắn là tôi không điên.
Tôi đã nói là xứ Mỹ may mắn có những lãnh tụ ngày xưa biết kiến tạo một hiến pháp phân quyền để các hoạt động của chánh phủ kiểm soát lẫn nhau và người dân có thể an tâm theo đuổi hạnh phúc của cá nhân và gia đình mà không bị những can thiệp thô bạo của chánh phủ cản trở hay hủy diệt. Tuy nhiên, cái khôn ngoan đó cũng cần sự che chở của những họng súng.
Mềm cũng cần cứng…
Nếu không có lực lượng vũ trang hùng hậu của một đế chế siêu cường, thì cái lý tưởng dân chủ, hay nền kinh tế thị trường sáng tạo…đã bị những “thế lực thù địch” chôn vùi.  Tiền bạc hay tài sản mềm chỉ có thể ổn định dưới một sức mạnh quân sự. Tôi vẫn cười khi nghe các ngài khoa bảng tiến bộ của Âu Châu khoe khoang về văn minh dân sự của xã hội mình so với những áp lực ganh đua trắng trợn của đời sống Mỹ. Họ không hiểu rằng nếu không có ô dù che chở về quân sự của đế chế Mỹ, thì nhân dân họ đã làm bồi cho KGB của Nga và Đông Âu 50 năm về trước; hay các nhóm Hồi Giáo cực đoan chắc đang đốt phá mọi nhà thờ của Thiên Chúa Giáo trong lúc này.
Ngay cả Đông Nam Á, nếu không có cân bằng quyền lực giữa Mỹ và Trung Quốc, tôi tin là đường “luỡi bò” sẽ thành đường “đuôi rồng”. Và các trường dậy “tiếng lạ” sẽ phổ thông hơn các quán cà phê…của Trung Nguyên hay Starbuck.
Không biết thi sĩ nào đã viết…” Kiếp sau xin chớ làm người…Làm con lợn béo..giữa chuồng mà tru…ú ù u…omg (oh my God)…”
Alan Phan

Thursday, March 14, 2013

Khai thác những tính năng đặc biệt của Google Search

Tuesday, March 12, 2013

Đi “chợ sex”!

Chủ Nhật, 10/03/2013 - 15:09

La cà, mời chào khách uống cà phê, khách đi xe đò, mua thuốc kích dục, đó là cảnh bán buôn thuốc “cấm” tràn lan, công khai giữa thanh thiên bạch nhật tại cái “chợ sex” nằm ở ngã tư Bình Phước, quận Thủ Đức, TP.Hồ Chí Minh.

Thuốc kích dục... “bí mật”!

Nghe anh bạn rỉ tai, ở TP.Hồ Chí Minh tồn tại nơi bán thuốc kích dục một cách công khai, giữa ban ngày thiên hạ đông đúc, “chợ sex”. Theo anh bạn chỉ dẫn, tôi đến ngã tư Bình Phước, nằm trên quốc lộ 13 (giao lộ với Quốc lộ 1A) dưới gầm cầu vượt Bình Phước, thuộc địa bàn phường Hiệp Bình Phước, quận Thủ Đức, TPHCM. Là địa bàn giáp ranh với tỉnh Bình Dương, nên nơi đây khá phức tạp về tình hình trật tự an toàn giao thông. Cảnh xe “dù” bát nháo dừng đỗ đón khách, cảnh chen lấn, níu kéo khách diễn ra thường nhật, trong đám đông xô bồ ấy, có hàng chục đối tượng len lỏi, la cà và rêu rao bán thuốc kích dục.

Vừa dừng xe, ghé vào quán cà phê vỉa hè ngay trên Quốc lộ 13, thuộc phường Hiệp Bình Phước, quận Thủ Đức, TPHCM (gần ngã tư Bình Phước), chưa kịp ngồi xuống ghế, đã xuất hiện ngay một phụ nữ trạc 40 tuổi, vai đeo một mớ hàng hóa hổ lốn, như cửa hàng tạp hóa di động. Chưa kịp để tôi thở, người phụ nữ liền mời: “Mua lót giầy, đèn quẹt... đồ chơi đi em?”.

Lướt qua cái “cửa hàng” tạp hóa di động, bình thường như tất cả các người bán hàng rong mà tôi thường gặp ở Sài Gòn, nhưng thấy tôi dòm ngó một cách lộ liễu, bà “cửa hàng... trưởng” liền vào đề ngay: “Em tìm thuốc chơi chứ gì?”. Thấy tôi tỏ vẻ đắc ý, bà này liền quảng cáo ngay: “Chị có tất cả các loại thuốc, từ loại “bí mật” cho đến thuốc dùng “công khai”, thuốc bôi, thuốc uống...”.

Thấy tôi đang phân vân về các loại thuốc của “cửa hàng” này, bà ta liền giải thích luôn một lèo: “Thuốc “bí mật” là thuốc nước, không màu, không mùi, không vị, chú chỉ cần đổ vào ly cà phê, hay ly nước chanh, nước ngọt, cho cô ta uống... (bà ta cười sằng sặc), thế là lên mây, chú làm gì mà chả được”. Hóa ra là thuốc “bí mật” có nghĩa là cho người khác giới uống, nhưng người đó hoàn toàn không hay biết mình bị “đánh thuốc” kích dâm.

Vừa nói, bà chủ “cửa hàng” với tay vào trong cái túi đặt phía sau tấm bảng bằng gỗ treo hàng trăm mặt hàng lủng lẳng phía trước, rút ra một chai thuốc nhỏ, bằng ngón tay cái, bên trong chứa một loại nước trong suốt. Bên ngoài chai nước, có dòng chữ SEX to màu đen, bà “chủ cửa hàng” tiếp tục ba hoa: “Với cái chai này, chú chỉ cần lén rót vào ly nước cho cô ta uống, chẳng cần đợi lâu, chỉ trong vòng vài phút, thuốc có tác dụng ngay”.

Lọ thuốc kích dục loại “bí mật” được rao bán tại “chợ sex”. Ảnh: Phùng Bắc
Lọ thuốc kích dục loại “bí mật” được rao bán tại “chợ sex”. Ảnh: Phùng Bắc

Vờ hỏi: “Có tác dụng gì thế chị ?”, bà chủ nhíu mày nhìn tôi từ đầu đến chân một lượt rồi hỏi: “Thế chú chưa chơi lần nào à? Thuốc này ở đây bán đảm bảo chất lượng một trăm phần trăm, bữa sau có gì chú cứ quay lại đây, tôi chịu trách nhiệm. Tôi bán ở đây cả chục năm rồi, chú cứ yên tâm”.   

Để giải thích cho tôi về thuốc “bí mật”, bà chủ tiếp tục tuôn ra hàng tràng dài những công hiệu, những câu chuyện... và cả chuyện khách khen thuốc của bà ta đã bán. Mấy bữa gần đây, có anh tài xế xe khách mua một lọ, thế là hôm sau quay lại khen lấy khen để vì “thuốc linh nghiệm”. Bà chủ “cửa hàng” cho biết: “Ở đây, cánh tài xế xài thuốc này rất nhiều, chuyện họ ăn chơi là chuyện bình thường, nên sau lần “bí mật”, thì coi như họ chuyển sang mua thuốc “công khai”, xài lên mây mới sướng”.

Sau khi rêu rao loại thuốc “bí mật” đánh những phi vụ mà những cô gái chưa “chịu đèn”, thì người bán thuốc kích dục này tiếp tục rao bán thuốc “công khai”, có nghĩa là cả hai bên đồng ý “hợp tác”, cùng xài thuốc để... lên mây!

Gì cũng có...

Chưa kịp để tôi dứt lời hỏi thăm về các loại thuốc kích dục “bí mật”, thì bà chủ “cửa hàng” tạp hóa di động lại lôi trong một cái lon treo lủng lẳng trên tấm biển bằng gỗ, mà nhìn bên ngoài, chỉ đựng toàn những chiếc que dùng để ngoáy tai, ra một vỉ thuốc con nhộng màu nâu.

“Đây là thuốc dùng cho đàn ông, dùng một viên, là sướng suốt 3 tiếng đồng hồ”, bà chủ này không kịp để tôi cầm vỉ thuốc, mà lôi thêm một lọ thủy tinh, mở nắp, dốc ngược bên trong ra một lô thuốc viên màu hồng, có hình trái tim: “Thuốc này cho đàn bà xài, đảm bảo với chú, là cô nào khó tính đến mấy cũng phải lên mây thôi à...”, bà ta tiếp tục cười hô hố trước sự ngạc nhiên kiểu quảng cáo bán thuốc kích dục công khai giữa thanh thiên bạch nhật tại đây.

Dò hỏi về nguồn gốc các loại thuốc kích dục được rao bán công khai này, bà chủ “cửa hàng” liền trấn an: “Yên tâm đi chú ơi, thuốc này đều được đường dây đưa từ nước ngoài về, đảm bảo với chú không phải là hàng đểu, vì bọn chị buôn bán ở đây cả chục năm rồi, nếu mà buôn bán tầm bậy, thì đất đâu mà sống hả chú?”. 

Lọ thuốc kích dục loại “bí mật” được rao bán tại “chợ sex”. Ảnh: Phùng Bắc
Người phụ nữ “hàng rong” đang dạo bán thuốc ngay trên đường, khu vực ngã tư Bình Phước. Ảnh: Phùng Bắc

Sau khi tiếp xúc với bà chủ “cửa hàng” tạp hóa di động, tôi trở về, đợi vài hôm sau, tiếp tục hóa trang, trong một vai người đi xe ôm đến điểm “chợ sex” chờ đón xe đi tỉnh Bình Phước. Chờ xe đò, tôi tìm chỗ ngồi chồm hổm ngay ngã tư Bình Phước, nằm dưới chân cầu vượt Bình Phước. Ngay lập tức, một người phụ nữ trạc 50 tuổi, bê một hộp thuốc lá sáp đến mời chào: “Mua thuốc đi chú...!”.

Tôi liền hỏi: “Có thuốc chơi không chị?”, bà này nhìn trước ngó sau rồi kiệm lời hơn bà “cửa hàng rong”: “Đây, thuốc gì cũng có, đàn bà, đàn ông, chú cần thuốc nào?”. Rút từ trong một bao thuốc lá ngụy trang lọ thuốc có chữ SEX màu đen, đúng như lọ thuốc mà tôi được bà chủ “cửa hàng” rong mời chào lúc trước. Tôi giả vờ: “Trời, chai này em có mua bữa trước cũng tại đây, bên kia quán cà phê đó, nhưng xài không có tác dụng chị ơi!”.

Người phụ nữ lườm tôi với đôi mắt khó chịu: “Chú mua của ai, người nào? Ở đây tôi bán hàng chính hiệu không đó, cứ nhìn mặt tôi đi, nếu xài không có tác dụng, thì cứ trở lại tôi trả tiền đầy đủ”. Không ồn ào, quảng cáo như người phụ nữ mà tôi gặp lúc trước tại khu vực này, người đàn bà trong vai “bán thuốc lá” sẵng giọng: “Mua đi, cứ tin tưởng hàng thật, thuốc gì cũng có, nam, nữ, bôi, uống, mua một lần làm quen, hàng thật về xài có hiệu quả, nhớ lần sau gặp tôi bán cho”.   

Theo quan sát tại “chợ sex”, có khoảng hơn chục người buôn bán “tạp hóa”, nhưng khi gặp đàn ông, là họ sáp lại mời chào thuốc kích dục một cách công khai, tự nhiên như bán rau. Với một lọ thuốc sex, loại “bí mật” với chỉ dẫn của người bán là dùng được 2 lần cho phụ nữ, thì có giá 80 ngàn đồng/lọ, viên con nhộng dùng cho đàn ông có giá 50 ngàn đồng/viên và viên hình trái tim, màu hồng dành cho phụ nữ giá 60 ngàn đồng/viên. Chưa hết, bên cạnh loại thuốc “bí mật” và “công khai”, thì “chợ sex” tại đây cũng rao thuốc bôi cho đàn ông, loại để trong tuýp như hộp kem đánh răng loại nhỏ, có giá 200 ngàn đồng/tuýp...

Chưa biết thực hư về tác dụng của các loại thuốc kích dục bán tràn lan ngoài “chợ sex” thế nào, nhưng về tác hại của nó thì có thể nói là khó lường hết được. Theo một bác sĩ chuyên khoa nam học, đã là thuốc kích thích, kích dục thì đều có tác dụng phụ, đặc biệt là tác dụng phụ lên hệ thần kinh, tim mạch, nếu sử dụng nhiều, hoặc lạm dụng, thì hậu quả rất lớn là sức khỏe bị suy giảm, đó là chưa kể đến việc mất kiểm soát, mất tự nhiên và phụ thuộc vào thuốc. Đối với các loại thuốc bán ngoài chợ trời, thì người sử dụng hết sức nên tránh, vì có thể mua nhầm thuốc giả, tác hại càng khó lường hơn nữa.

Theo Phùng Bắc Lao Động

Tuesday, March 05, 2013

Đỗ đại học vẫn phải thực hiện nghĩa vụ quân sự

Từ 7/3, nếu công dân cùng nhận giấy báo nhập học và lệnh gọi nhập ngũ, dù thời hạn nhập học quy định có mặt trước thời gian nhập ngũ, vẫn phải thực hiện lệnh gọi nhập ngũ. Kết quả thi đại học, cao đẳng được bảo lưu.

Bộ Quốc phòng và Bộ GD&ĐT vừa ban hành Thông tư liên tịch số 13 sửa đổi, bổ sung một số điều về việc tạm hoãn gọi nhập ngũ và miễn gọi nhập ngũ thời bình đối với công dân nam trong độ tuổi gọi nhập ngũ.
Theo quy định hiện nay, công dân không thuộc diện được tạm hoãn gọi nhập ngũ trong thời bình gồm: người đang theo học nhưng bị buộc thôi học, tự bỏ học hoặc ngừng học tập một thời gian liên tục từ 6 tháng trở lên mà không có lý do chính đáng, hết thời hạn học tập tại trường một khoá học, chỉ ghi danh, đóng học phí nhưng thực tế không học tại trường.
Từ 7/3, công dân cùng nhận được giấy báo nhập học và lệnh gọi nhập ngũ, dù thời hạn nhập học quy định có mặt trước thời gian nhập ngũ, vẫn phải thực hiện lệnh gọi nhập ngũ. Ảnh: Hoàng Hà.
Thông tư liên tịch số 13 bổ sung trường hợp không được tạm hoãn nghĩa vụ quân sự, đó là công dân nhận được lệnh gọi nhập ngũ và giấy báo nhập học cùng một thời điểm thì phải chấp hành lệnh gọi nhập ngũ. Trường hợp cùng nhận được giấy báo nhập học và lệnh gọi nhập ngũ mà lệnh gọi nhập ngũ quy định thời gian có mặt sau thời gian nhập học, công dân vẫn thực hiện nghĩa vụ quân sự.
Đối với các trường hợp trên, công dân phải báo cáo đơn vị quản lý biết để thông báo cho nhà trường (nơi phát hành giấy báo nhập học) được bảo lưu kết quả nhập học. Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, công dân đến trường làm thủ tục nhập học, mang theo giấy chứng nhận đăng ký nghĩa vụ quân sự do Ban chỉ huy quân sự cấp huyện cấp, giấy xác nhận đăng ký vắng mặt do Ban chỉ huy quân sự cấp xã nơi cư trú cấp.
Riêng công dân sau khi đã hoàn thành thủ tục nhập học mới nhận được lệnh gọi nhập ngũ thì được tạm hoãn nhưng phải có xác nhận của hiệu trưởng và cơ quan quân sự địa phương. Thông tư có hiệu lực thi hành từ ngày 7/3/2013.
Ngay sau khi được công bố, thông tư bổ sung đối tượng tạm hoãn thực hiện nghĩa vụ quân sự đã gây xôn xao trên các diễn đàn. Nhiều ý kiến cho rằng, đây là tiền đề tạo ra sức mạnh bảo vệ đất nước trong mọi hoàn cảnh. Trong môi trường quân đội, thanh niên sẽ rèn luyện được ý thức và kỷ luật tốt, đồng thời, đó cũng là cách đảm bảo công bằng cho mọi người. Tuy nhiên, cũng có luồng ý kiến cho rằng, nếu đỗ đại học, bảo lưu 1,5 năm đi nghĩa vụ quân sự lúc về sẽ phải học lại từ đầu vì quãng thời gian đó kiến thức bị mai một.
Nhà giáo ưu tú Đặng Đình Đại, nguyên hiệu trưởng trường THPT Nguyễn Gia Thiều (Hà Nội) nhận định, trước đây, số lượng thanh niên vào quân ngũ tương đối lớn vì học sinh tốt nghiệp THPT học đại học chỉ chiếm 20-30%. Hiện nay, tỉ lệ này là khá lớn khi các trường đại học ngày càng nhiều lên. "Có thể vì thế mà số lượng thanh niên nhập ngũ chưa đáp ứng được yêu cầu hiện tại", thầy Đại nói.
Thầy Đại cho rằng, nhiều học sinh đang rất băn khoăn bởi quy định này chỉ được thực hiện trong thời chiến, khi đó ưu tiên số 1 cho chiến trường. Trong điều kiện thời bình này, Bộ Quốc phòng, Bộ GD&ĐT cần giải thích để nhân dân và học sinh hiểu rõ nguyên nhân của việc thay đổi, bổ sung quy định về nhập ngũ.
"Nếu thực hiện thì cần phải công bằng, không được miễn trừ cho con cán bộ có chức, có quyền và cần kiểm tra chặt chẽ để tránh tiêu cực", thầy Đại nói.
Theo quy định, người được tạm hoãn gọi nhập ngũ bao gồm: công dân có anh, chị hoặc em ruột là hạ sĩ quan, binh sĩ đang phục vụ tại ngũ và học viên là hạ sĩ quan, binh sĩ đang học tập tại các trường quân đội, trường ngoài quân đội theo kế hoạch của Bộ Quốc phòng; công dân đang học tập tại các trường thuộc hệ thống giáo dục quốc dân theo hình thức giáo dục chính quy tập trung; học viên đang học tập trung theo chương trình giáo dục thường xuyên cấp THCS hoặc THPT tại các cơ sở giáo dục; công dân du học tại các trường ở nước ngoài có thời gian đào tạo 12 tháng trở lên.
Kiều Trinh

Sao cổng trường cắm cờ Trung Quốc?

HOÀNG HƯƠNG - VĨNH HÀ | 05/03/2013 07:49 (GMT + 7)
TT - Một hôm cháu thắc mắc với tôi: “Dì ơi, sao lá cờ trong sách này không giống cờ nước mình?”. Tôi mở ra xem và rất bất ngờ: đó là cờ Trung Quốc”.
  • Trang 16 cuốn sách Phát triển toàn diện trí thông minh cho trẻ dành cho các em nhỏ chuẩn bị vào lớp 1 của Nhà xuất bản Dân Trí đăng cờ của Trung Quốc - Ảnh: THUẬN THẮNG
  • Cổng trường có cắm cờ đỏ nhưng không phải cờ Việt Nam trong trang 16 của cuốn sách Phát triển toàn diện trí thông minh cho trẻ  - Ảnh: CHÂU ANH
  • Bìa cuốn sách của NXB Dân Trí


“Trước đó, chị gái tôi mua cho cháu tôi bộ sách dành cho học sinh vào lớp 1 có nhan đề Phát triển toàn diện trí thông minh cho trẻ của Nhà xuất bản Dân Trí.

Ðó là phản ảnh của một bạn đọc là học sinh lớp 10 Trường Trung học thực hành, ÐH Sư phạm TP.HCM với Tuổi Trẻ. "Thật không thể hiểu nổi một cuốn sách được quảng cáo ngay từ trang bìa là: "Giáo sư ở các trường danh tiếng giới thiệu bộ sách dành tặng các em nhỏ chuẩn bị bước vào lớp 1" mà lại có sự nhầm lẫn tệ hại như thế", bạn đọc viết.
Xem kỹ, chúng tôi thấy cuốn sách được trình bày khá bắt mắt, trang 4 có ghi "Nhiều tác giả" chứ không công bố cụ thể tác giả nào, và "Chịu trách nhiệm xuất bản: Bùi Thị Hương. Liên kết xuất bản và phát hành tại: Công ty văn hóa Hương Thủy".
Ở trang 5 có phần "Lời giới thiệu": "Nối tiếp giai đoạn mầm non là vấn đề khó khăn đối với cả cha mẹ và con trẻ. Bộ sách Chuẩn bị toàn diện cho trẻ bước vào lớp 1 là bộ sách giới thiệu các kiến thức trên nhiều phương diện cần thiết cho trẻ bước vào giai đoạn tiểu học [...]. Cuốn sách được biên tập dựa trên chương trình giáo dục mầm non của Bộ GD-ÐT cùng với những vấn đề trẻ gặp phải trong cuộc sống hằng ngày [...]".
Trang 16 của cuốn a là trang dành cho bé tập kể chuyện với câu hỏi: "Trong tranh đã xảy ra chuyện gì nhỉ? Bé quan sát kỹ tranh, sau đó căn cứ vào nội dung trong tranh kể cho mọi người nghe một câu chuyện nhé". Phía dưới là bức tranh vẽ một em bé và một người phụ nữ đang đứng trước ngôi trường học. Ðiều đáng nói là trên cổng trường có cắm cờ đỏ nhưng không phải cờ Việt Nam mà lại là cờ Trung Quốc (tranh vẽ rất rõ nét, có lẽ vì vậy nên em bé 5 tuổi cũng phát hiện "không phải cờ nước mình"). Khi chúng tôi đưa bức tranh trong sách cho một em học sinh tiểu học xem, kèm câu hỏi "đã xảy ra chuyện gì nhỉ", em cũng thốt lên: "Sao cổng trường cắm cờ Trung Quốc?".
Trao đổi với Tuổi Trẻ, bà Bùi Thị Hương - giám đốc NXB Dân Trí - khẳng định ngay: "Ðây là sách dịch, mua bản quyền của đối tác nước ngoài". Sau khi làm việc với Công ty văn hóa Hương Thủy chiều 4-3, bà Hương trao đổi lại: "Chúng tôi đã kiểm tra hợp đồng bản quyền thì thấy các điều khoản trong đó rất chặt chẽ, đơn vị phát hành sách phải giữ nguyên xi nội dung gồm phần chữ và hình ảnh như bản gốc, không được phép thay đổi".
Bà Hương cũng cho biết bộ sách trên được biên soạn theo chương trình giáo dục của Trung Quốc. "Hình ảnh trong sách là hình ảnh trường của Trung Quốc thì phải treo cờ Trung Quốc chứ không thể treo cờ Việt Nam được. Tôi thấy nội dung và hình ảnh rất bình thường, không có gì nặng nề" - bà Hương nói.
Về lời giới thiệu "Biên soạn dựa trên chương trình giáo dục mầm non của Bộ GD-ÐT", bà Hương phân trần: "Khi đối tác gửi file mềm nội dung bộ sách cho chúng tôi thì không có lời giới thiệu như thế. Có lẽ công ty phát hành đã đưa thêm lời giới thiệu này để dễ bán sách". Bà Hương cũng thừa nhận cách giới thiệu cùng với việc không chú giải rõ ràng việc mua bản quyền của Trung Quốc trên bìa sách khiến người mua nhầm tưởng là sách Việt Nam.
Nhưng khi trả lời về việc phải giải quyết thế nào với sự lập lờ gây hiểu nhầm này, bà Hương vẫn khẳng định "đó là bộ sách có nội dung tốt, nó chỉ "lằng nhằng" ở lời giới thiệu. Nên nếu có ý kiến yêu cầu sửa thì chúng tôi sẽ đề nghị đối tác sửa. Nhưng chắc sẽ không thể sửa nội dung sách, không thể thay cờ Trung Quốc thành cờ Việt Nam bởi như thế là vi phạm hợp đồng".
Bày tỏ quan điểm về vấn đề này, ông Phạm Tất Dong - phó chủ tịch Hội Khuyến học Việt Nam, cơ quan chủ quản của NXB Dân Trí - cho biết: "Tuy tôi chưa xem cuốn sách đó, nhưng tôi thấy một cuốn sách được ghi rõ là biên soạn cho trẻ em Việt Nam, theo chương trình giáo dục Việt Nam thì nội dung, hình ảnh phải phù hợp với trẻ em Việt Nam, và trong hình ảnh ngôi trường không thể vẽ cờ Trung Quốc".
Sau khi nhận được thông tin và tiếp cận với nội dung cuốn sách trên, bà Ngô Thị Hợp - phụ trách Vụ GD mầm non Bộ GD-ÐT - nói: "Chúng tôi không biết về cuốn sách này vì NXB Dân Trí không trao đổi hay hỏi ý kiến chúng tôi. Vì vậy, NXB Dân Trí phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về nội dung, hình thức của cuốn sách".
* Ông Nguyễn Minh Khang (phó giám đốc NXB Giáo Dục):
Sách dịch phải chọn lựa rất kỹ
NXB Giáo dục hằng năm cũng có nhiều đầu sách dịch phải mua bản quyền của nước ngoài. Nhưng chúng tôi phải chọn lựa rất kỹ, sách dịch cung cấp cho bạn đọc Việt Nam nói chung và học sinh Việt Nam nói riêng phải có nội dung, hình ảnh không trái với quy định pháp luật và thuần phong mỹ tục Việt Nam, không nói sai về lịch sử, địa lý Việt Nam...
Trong hợp đồng mua bản quyền với nước ngoài, nếu thấy cần thiết chúng tôi cũng có thể trao đổi thỏa thuận với đối tác để điều chỉnh nội dung, hình ảnh phù hợp với đối tượng bạn đọc Việt Nam. Cụ thể, chúng tôi từng hợp tác với một số đối tác nước ngoài để phát hành sách tiếng Anh cho trẻ em
Việt Nam, những hình ảnh phong cảnh, con người, trường học trong sách cũng được điều chỉnh phù hợp với học sinh Việt Nam.
Nếu chúng ta trao đổi kỹ thì đối tác cũng không cứng nhắc trong việc bắt ta phải in nguyên xi như bản gốc. Hơn nữa, nếu là sách dịch nguyên gốc thì bìa sách phải nói rõ nguồn gốc. Còn nếu là sách biên soạn dựa theo chương trình giáo dục Việt Nam thì không thể vẽ trường học treo cờ nước khác.
ThS Nguyễn Thị Kim Thanh (nguyên trưởng phòng giáo dục mầm non Sở GD-ÐT TP.HCM):
Không thể chấp nhận
Việc này xảy ra có lẽ do khâu kiểm duyệt chưa cẩn thận và chặt chẽ. Nhưng dù vì lý do nào thì cũng không thể chấp nhận được. Trong chương trình giáo dục mầm non 5 tuổi, học sinh đã được học về đất nước, về lá cờ Việt Nam, rằng ngôi trường của em thì cắm cờ Tổ quốc Việt Nam. Lứa tuổi này rất nhạy cảm. Về mặt tâm lý, khi đứa trẻ được ăn một món ngon nào đó hồi nhỏ thì bé sẽ nhớ mãi đến khi lớn. Tương tự, những hình ảnh quen thuộc từ thời thơ ấu cũng sẽ in sâu trong trí nhớ.
Cuốn sách trên phải được chỉnh sửa cho đúng, cho trẻ em Việt Nam hiểu rằng: cờ Tổ quốc chỉ có một mà thôi. Những nội dung gì thuộc về đất nước, về Tổ quốc bắt buộc phải chính xác chứ không phải là chuyện cổ tích mà tưởng tượng, hư cấu. 

Monday, February 04, 2013

Nếu bạn muốn có người yêu ngay lập tức!


Vì sao gặp bao nhiêu người, bạn vẫn chưa ưng cùng ai? Vì sao bao nhiêu chàng được giới thiệu, bạn đều né tránh họ bởi chẳng mấy cảm tình? Vì sao cứ Tết đến bạn phải dốc sạch túi vì tiền mừng tuổi lũ nhóc của bạn bè, mà tự hỏi lòng bao giờ mình mới... thu hồi vốn? Vì sao người ta sóng đôi đi ăn đêm còn bạn ôm gối một mình ngồi xem tivi mỗi cuối năm này tới cuối năm khác?

>>
Trước khi kết hôn với Z, hãy yêu thương trân trọng ABC đời bạn!
>> Hãy bỏ tay ra khỏi mông tôi!
Ảnh minh họa - Ảnh: Thinkstock
Để chấm dứt tình trạng độc thân, cực dễ dàng, bạn chỉ cần làm 1 việc trong vòng 3 giây thôi! Để tìm ra chồng tương lai, cũng chỉ cần 3 giây thôi! Vấn đề là bạn có dám làm cái việc 3 giây đó hay không?
1. Vì sao bạn vẫn đi về một mình?
Tuổi 16 - 20, những cô gái trẻ thích mùa thu hơn mùa đông, thích mùa xuân hơn mùa hạ, thích mùa gió hơn mùa mưa. Đơn giản là bởi, chúng ta thích những không gian gợi nhớ đến nỗi cô đơn ngọt ngào. Gặm nhấm sự lẻ loi trên mỗi con đường về vắng người hay đông xe cũng có thể dễ khiến ta mơ mộng đến một người nào đó đến bên, với hơi ấm cầm tay.
Sự cô quạnh ngọt ngào đó kết thúc nhanh chóng ở tuổi 20. Vì ta bắt đầu sốt ruột, sao đã 20 mà vẫn chưa ai ngỏ lời, chưa thấy ai đến bên chân thành? Trong đám bạn gái ở trường đại học, có những đứa đã trải qua vài mối tình hoặc đang say đắm với anh người yêu, với mối tình thắm thiết hay sét đánh nào đó nổi tiếng toàn trường, khiến bạn càng sốt ruột. Lác đác đã có bạn bè gióng tiếng rằng, chỉ đợi tốt nghiệp đại học là “anh ấy” sẽ cưới tớ! Trong khi tiến độ hò hẹn của bạn mới chỉ dừng ở đoạn, quen nhau trong bữa tiệc sinh nhật bạn bè và nhìn nhau mỉm cười, về nhắn tin rồi add nick của nhau trên facebook.
Bạn quên mất là những cô bạn “đắt sô” yêu đương ấy chỉ chiếm 1% trong đám nữ sinh chung quanh. Còn tới 99 cô khác đang trong tình trạng vô tư hoặc nóng ruột trước tình yêu như bạn! Nên có nóng ruột cũng không thể bắt tình yêu chạy đến bạn thật nhanh như món quà được gửi chuyển phát nhanh.
Nhưng, điều ấy chẳng phải lý do làm bạn không có được người yêu vào tuổi 21, 22, thậm chí 25. Vậy lý do thực sự là gì? Hay tình yêu là người đưa thư đãng trí, đã mang chàng trai năm mới của bạn trao nhầm cho cô gái khác?
Tôi không biết bạn là ai. Tôi đoán bạn ở tuổi 25 và chưa yêu hoặc chỉ có vài kinh nghiệm không mấy sâu sắc về tình yêu ngắn ngủi đã kết thúc từ rất lâu rồi. Bạn đang ở chế độ chờ đợi một người con trai mới, một chuyện tình mới, một yêu thương đủ để tin cậy dài lâu. Nên tôi thử mô tả chân dung bạn thế này:
- Bố mẹ bạn nhắc nhở: Lớn rồi đừng để bố mẹ phải nhắc nhở nhiều nữa. Bố mẹ cho ăn học bao nhiêu năm, cũng đàng hoàng tử tế có kém gì ai. Thế thì đừng có yêu thằng nào vớ vẩn, phải chọn đứa tử tế, có công ăn việc làm đàng hoàng, nhớ chưa!
=> Bạn có biết vấn đề nằm ở chỗ, tất cả mọi ông bố bà mẹ của mọi chàng trai cô gái đều nói câu ấy hay không? Họ nói không sai, nhưng tai hại cho bạn ở chỗ, bố mẹ luôn mặc định bạn thật là đàng hoàng tử tế, bạn là chuẩn mực, chỉ có xã hội này đầy rẫy những kẻ không ra gì, phải tránh chúng nó ra.
Công việc đàng hoàng là gì? Là lương 10 triệu và có đóng bảo hiểm y tế, có biên chế trong cơ quan nhà nước? Thế những người lương 20 triệu bảo những kẻ kia thiếu chí tiến thủ thì sao? Thế những người bằng cấp đầy mình lại cho rằng, lượng tiền trong túi chẳng chắc đo đếm được sự tử tế đàng hoàng của người đàn ông thì sao! Mà người lương 50 triệu thì họ sẽ nhìn bạn thế nào?
Rõ ràng, một khi bố mẹ muốn bạn kiếm người hơn bạn nhiều thứ, thì thực tế cái người “hơn bạn nhiều thứ” ấy lại đang hướng tới một cô gái phải có nhiều điều kiện tốt hơn bạn, chứ hoàn toàn không phải bạn!
- Người quen bạn bè thường an ủi bạn: “Chắc em kén quá chứ gì!” Hoặc cũng có người bỡn cợt: “Yêu ai cũng thế, yêu anh, anh cảm ơn!”
=> Khi người ta nói với bạn rằng “Chắc em kén quá chứ gì!”, họ hoàn toàn không hề có ý an ủi bạn. Mà họ đang ngấm ngầm mỉa mai bạn đấy! Bởi thực ra trong mắt họ, bạn chẳng có nhiều ưu điểm như bạn tưởng tượng về bản thân! Ý nghĩ thực của họ là: “Gớm, “vốn liếng” có thế thôi mà kén chọn làm gì. Cứ tưởng mình có giá lắm sao! Kiếm lấy người “vừa tầm” đi thôi chứ, đừng có viển vông!”. Họ nghĩ về bạn khác hẳn bố mẹ bạn nói về bạn.
Nhiều người đều tin rằng, tình yêu là cái duyên, mà phải có duyên mới nên đôi lứa. Duyên là do trời định. Tôi lại nghĩ, chính bạn tạo ra cái duyên ấy. Bởi tâm thế cao ngạo mà bố mẹ và bạn tự trang bị, cộng với thực tiễn xám màu của bạn (trong mắt người khác) đã hình thành nên một bộ lọc rất khắc nghiệt, lọc hết những kẻ lai vãng không “môn đăng hộ đối” ra khỏi tầm quan sát của bạn ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Ví dụ dễ hiểu thế này thôi: Bạn luôn xỏ chân trong giày da thì bạn khó chấp nhận được một anh chàng đi dép nhựa tái chế đến nơi hẹn hò. Bạn là thành viên tích cực của diễn đàn văn học trên mạng Internet thì bạn khó cảm tình ngay lần đầu tiên với anh chàng đang úp sách lên mặt ngủ. Trong khi, có thể, trong mắt những người ấy, những ưu điểm mà bạn có thực ra lại chính là nhược điểm.
Chúng ta đã đặt quá nặng những “điều kiện” lên trong tình yêu. Ví dụ như: đồng điệu tâm hồn, môn đăng hộ đối, cùng dân ngoại tỉnh dễ thông cảm với nhau hơn, sở thích tương đồng, nhan sắc ngoại hình phù hợp… Hoặc hoành tráng hơn thì là “đại gia” xứng với “chân dài”, “gái đảm” xứng với “trụ cột gia đình”, “con nhà tử tế” hợp với “đẹp trai hiền lành chí thú làm ăn” v.v…
Nhưng, nếu yêu đương là sự kết hợp phù hợp và xứng đôi vừa lứa như thế, thì tình yêu đó là sự đổi chác với nhau chứ đâu phải là tình yêu? Bạn cho rằng bản thân mình có “giá” như thế này, và phải xứng với một chàng/nàng có “giá trị” như thế kia mới xứng đáng. Thì thứ tình yêu đó là phi vụ đi buôn “Một vốn – Một lời”, đúng theo kiểu “ông mất chân giò, bà thò chai rượu”.
Nên bạn cô đơn chẳng phải vì bạn không muốn yêu hay chưa ai yêu bạn, chỉ là bạn quan sát chung quanh và chưa thấy đối tác tình cảm nào sinh lời được cho bạn mà thôi! Nên bạn chẳng đầu tư tình yêu vào ai!
Trang Hạ
(đón xem tiếp phần 2: Hò hẹn tốc hành)
 

Tuesday, January 22, 2013

Cảnh sát khu vực đánh người nhập viện, dân bức xúc


(VTC News)- Mâu thuẫn chuyện tiền bạc, một cảnh sát khu vực đã ra tay đánh người phụ nữ nhập viện.
Ngày 22/1, Ban chỉ huy Công an phường Đông Hưng Thuận, Q.12 cho biết, đã tiếp nhận đơn tố cáo của nạn nhân, đồng thời cơ quan này cũng đang tiến hành lập hồ sơ điều tra xử lý vụ việc.
Người ra tay đánh phụ nữ là ông Trương Phú Dự - Cảnh sát khu vực phường Đông Hưng Thuận, Q.12.
Trước đó, lúc 15h30 ngày 20/1 trong lúc chuẩn bị khai trương tiệm cơm chay, bà Nguyễn Thị Phụng (57 tuổi, ngụ khu phố 3, đường Đông Hưng Thuận 10, P.Đông Hưng Thuận) đang loay hoay dọn đồ thì bất ngờ nghe tiếng quát tháo, la lối của ông Dự từ xa.
Lời qua tiếng lại, ông Dự bất ngờ vung tay đấm thẳng vào mặt bà Phụng liên tiếp nhiều lần, bà Phụng quỵ ngã. Ông Dự định lấy ghế ngồi đập vào người bà Phụng.
Cảnh sát khu vực đánh người nhập viện, dân bức xúc
 Bà Nguyễn Thị Phụng đang điều trị tại Bệnh viện Q.12. Ảnh: Phan Cường
Thấy vậy, một người dân gần đó chạy đến ngan căn cũng bị ông Dự uy hiếp. Bà Phụng đưa đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện quận 12 trong tình trạng gương mặt nhiều vết bầm, trầy xước, cánh mũi bị lệch, miệng bị rách. Hiện tại bà Phụng muốn đi tới lui phải có người dìu đi. 
"Cơ thể tôi ê ẩm, đau nhức và khó thở lắm. Ông Dự đánh tui túi bụi, tôi chẳng còn biết gì. May mà có người can ngăn, nếu không thì hậu quả không biết thế nào" - bà Phụng nấc nghẹn. 
Theo bà Phụng, vào khoảng năm 2009, bà có bán cho ông Dự một miếng đất trị giá trên 1 tỉ đồng. Mọi giao dịch diễn ra suôn sẻ. Tuy nhiên, mấu chốt của vấn đề dẫn đến việc ông Dự hành hung bà Phụng là về khoản phí chuyển nhượng đất trị giá 24 triệu đồng. 
Ông Dự cho rằng, bà Phụng phải có trách nhiệm trả phần phí chuyển nhượng đó. Ngược lại thì bà Phụng trả lời, phần phí đó bà không liên quan vì khoản đó ông Dự phải gánh lấy theo thỏa thuận. 
"Biết ông Dự là một cảnh sát khu vực, lại quản lý địa bàn mình đang sinh sống, vả lại ông Dự thường xuyên hăm dọa nên tôi cũng đã cắn răng chi 12 triệu đồng, như vậy chỉ còn lại một nửa ông Dự phải chịu. Thế nhưng ông Dự cũng không đồng ý, lại thừa lúc tôi chuẩn bị khai trương quán, ông chửi mắng rồi lao vào đánh tôi" - bà Phụng nói.
Sau khi biết báo chí đến làm việc, ông Dự có mang theo 3 triệu đồng gọi là phí thuốc men cho bà Phụng. Tuy nhiên, bà Phụng không đồng ý nhận số tiền đó mà muốn làm cho rõ chuyện. 
Cảnh sát khu vực đánh người nhập viện, dân bức xúc
 Đơn phản ánh của người dân gửi các cấp ủy và lãnh đạo CAP. Đông Hưng Thuận, Q.12 về tư cách của cảnh sát khu vực Trương Phú Dự.
Ảnh: Phan Cường
Ngoài trường hợp của bà Phụng, PV VTC News còn nhận được phản ánh của bà con khu phố 3, than phiền về vị cảnh sát khu vực xem trời bằng vung này. Ông N.H.T (75 tuổi) là cán bộ về hưu bức xúc: Từ lúc ông Dự được phân công về làm cảnh sát khu vực khu phố, có rất nhiều việc mà người dân nơi đây rất lo ngại.
Vì cứ cuối tuần vào thứ 7, chủ nhật, ông Dự thường ăn nhậu với bạn bè. Khi rượu vào, ông Dự không làm chủ được bản thân, nên thường lớn tiếng quát tháo ầm ĩ, văng tục, chửi thề làm cho người dân trong khu phố cảm thấy bất an lo lắng.
Trước đây cũng có người cảnh sát khu vực được bà con yêu mến, điều này hoàn toàn trái ngược với ông Dự.
"Bà con chúng tôi, mong lãnh đạo cấp ủy, chính quyền, cũng như cơ quan quản lý ông Dự nên có biện pháp giáo dục đối với ông Dự", nhiều người dân đề xuất. 
Phan Cường